HAY MÌNH NGU THẬT?

Posted: Tháng Năm 19, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

Hay minh ngu that

Tôi là giám đốc, chủ tịch Hội đồng quản trị một công ty thành viên nho nhỏ trong số năm mươi công ty trực thuộc Tổng công ty HUX. Sản lượng xây lắp hàng năm vào khoảng hơn một trăm tỷ, cộng thêm vải chục tỷ doanh số từ việc xẻ đất Nhà nước ra bán. Cũng chính vì một vài chục tỷ nho nhỏ này mà biết bao nhiêu kẻ sứt đầu mẻ trán, trong đó có tôi.

Vốn là một trung cấp nông lâm nghiệp, ra trường vào những năm 90, qua biết bao nhiêu thăng trầm, từ đi buôn gỗ, đãi vàng rồi đến buôn xi măng… Số phận run rủi thế nào lại đi theo cái anh xây dựng. Cái nghề khô như ngói, bạc như vôi! Mà nó bạc thật, không có bạc đố anh làm nên trò trống gì. Này nhé, muốn làm xây dựng phải có công trình, muốn có công trình phải chạy phải chọt, phải có bạc có tiền. Sơ sơ một công trình vào khoảng 20 tỷ nếu làm giao thông thì phải cắt từ 15 đến 25, thậm chí 30%. Phải chi trước khoảng 2 đến 4%, có khi lên đến 5%, tức là cả tỷ bạc. Nếu là công trình xây dựng thì ít hơn một chút nhưng cái khoản ban đầu thì cũng không có gì thay đổi. Lăn lộn mười mấy năm trời ròng rã cũng dành ra được hai căn nhà và chút lưng vốn chừng năm tỷ đồng. Thế rồi đùng một cái, cách đây hai năm thấy bạn bè họ đổ xô đi mua quan, mua tước, được gọi ông này bà nọ. Vậy là cũng chạy, chạy đôn chạy đáo, suốt cả một năm chạy gối mỏi chân chồn, cái lưng vốn gần năm tỷ bạc cứ ỏn ẻn ra đi mà chẳng có cái chức quan nào hẹn ngày trở lại. Cụ Tú Xương nói chí phải. Chỉ béo mấy thằng bán lọng.

Biết vậy, nhưng đã trót đâm lao thì đành phải theo lao. Bán bớt đi một căn nhà. Ơn Trời Phật, lần này trúng. Giám đốc, chủ tịch Hội đồng quản trị công ty HUX 45 là tôi.

Mừng chưa kịp lo, thì ra cái công ty HUX 45 này cả ba năm liền thua lỗ. Là công ty Nhà nước, có năm mảnh đất cắm dùi, giá trị vào khoảng hơn trăm tỷ đồng thì đã làm dự án, bán đi quá nửa. Tôi chui vào cái mớ bòng bong, nhìn quanh công ty đâu cũng là giấy nợ, một đoàn tàu há mồm cứ đến tháng nuốt chửng đi hai trăm triệu tiền lương chỉ để ngồi chơi games online và bàn chuyện ông Sakozy lấy vợ mới. Cái đám dự án thì đụng đâu mắc đấy. Mắc quy hoạch, mắc mật độ xây dựng, mắc chiều cao hạn chế, mắc chuyển đổi mục đích sử dụng… mắc một nghìn thứ mắc. Vậy là, chấn chỉnh nội bộ, cắt giảm biên chế, cải tổ hành chính, thuê thêm người giỏi về làm. Dự án lại phải chạy. Chạy anh Quy hoạch, chạy chị Môi trường, chạy ông Đầu tư, chạy bà Cấp phép… Hết một năm. Xây lắp vẫn lỗ! Dự án thì đã thông được ba cái nhưng khốn nỗi gặp đúng vào lúc cái con “khủng hoảng” nó đang no nê thừa mứa, nó lượn lờ rong ruổi suốt ngày đêm ở mấy cái dự án bất động sản nên chẳng ai dám mua, vì mua vào sợ nó vật chết.

Thật may mắn cho tôi, vào đầu năm nay(2010) cái con “khủng hoảng” nó đã bớt hung hăng. Dự án lại có người mua, công ty lại có đồng ra đồng vào. Đến cuối năm tất cả các dự án đều thông, tính toán sơ sơ cũng còn dư chừng vài chục tỷ đồng. Định bụng ông Năm + bà Ba + chú Hai cùng họp lại = Mười = Cái vẹn toàn, a lê hấp biến cái của công thành cái của tư. Mua lại căn nhà, trả vào cái két năm tỷ bạc cho mụ vợ nó đỡ càu nhàu. Nhất là sau mỗi lần đi công đi chuyện, đi khách đi khứa rồi lại phải đưa cái cô Xuân làm ở phòng marketing ngân hàng DISEP về tận cái căn hộ nằm ở phố “Hàng Chiếu” rồi mới về thì đã một, hai giờ sáng.

Nhưng người tính không bằng trời tính! Xây lắp lại lỗ! Tính qua tính lại chẳng còn là bao. Mà dạo này tổng công ty có ông Tổng mới, tôi lại phải gồng mình một phen. Quyết định làm đẹp cho bộ mặt của công ty và chủ yếu là đẹp cho cái bộ mặt của tôi, để tôi được oách với ông Tổng, oách với cái mớ chủ tịch công ty thành viên đông như lợn con của Tổng. Vậy là bao dự định đều tan tành theo mây khói. Cầm cố thêm căn nhà, bù thêm vào cái chỗ lỗ. Nghĩ bụng đằng nào mà chẳng của mình, Chủ tịch, Giám đốc đều mình cả, kế toán trưởng cũng của mình. Lấy ra lúc nào chẳng được. Quan trọng là giờ phút sinh tử này. Nghiến răng! Quyết định! Chơi!

Xây lắp lãi hơn bảy tỷ đồng, dự án lãi hơn chục tỷ đồng. Báo cáo tài chính đẹp như mơ. Thành tích của HUX 45 xếp thứ nhất toàn Tổng công ty. Tôi cũng được cá nhân xuất sắc nhất toàn Tổng công ty.

Bữa liên hoan cuối năm cả công ty, quan khách vui tung trời. Tôi uống sẵn viên thuốc giải rượu. Định bụng sẽ uống tới cùng, sẽ tiếp tới cùng những chén rượu và những ánh mắt ghen tỵ. Cứ nghĩ đến những ánh mắt đó là lòng tôi vui lắm. Vậy rồi lần lượt từng người. Đầu tiên là ông Tổng. Ông cố rướn cái thân xác ngọc ngà lên cho miệng gần micro hơn. Hình dáng con người quí phái này, có dịp tôi sẽ tả sau. Ông nâng chén và nói rất to, rất trịnh trọng:

– “Nào, chúng ta cùng nâng chén chúc mừng người có thành tích dẫn đầu toàn Tổng công ty. Tuổi trẻ taaa…ài cao”.

Tôi như đi trên mây. Lâng lâng, dạt dào, bay bổng. Vậy nhưng tôi vẫn nghe thấy cái âm hưởng của chữ “taaa..ài” trên cái miệng “có gang có thép” kia sao daaa..ài quá. Thây kệ! Vui đã! Oai đã!

Đúng hệt như tôi tính, các chủ tịch, giám đốc các công ty thành viên lần lượt qua chúc mừng. Zô! Uống! Zô! Uống!… Ai cũng rất nhiệt tình, nhưng cái tôi ngạc nhiên nhất chính là thứ tôi chờ đợi, những ánh mắt ghen tị. Không hề có! Thay vào đó là những ánh mắt đắc ý. Duy một vài người, khá thân với tôi, nhìn tôi với ánh mắt thương hại. Tôi cảm nhận được điều đó nhưng không hiểu tại sao.

Lại zô! Lại uống!… Trong cái ánh sáng mờ ảo, trong cái tiếng nhạc xập xình. Men rượu, men chiến thắng, men danh vọng… làm tôi say. Say thật! Tôi quên hết những điều vừa chợt cảm nhận. Tôi vui!

***

Được gọi lên Tổng, được lên gặp ông Tổng! Đó là cái tin tốt đẹp nhất mà tôi đã mong chờ suốt cả tháng nay. Âu cũng là kết quả của sự hy sinh ngót gần chục tỷ bạc, sự chịu đựng biết bao giày vò đay nghiến của mụ vợ. Mà đàn bà, cao cũng đái không qua ngọn cỏ. Chấp làm gì!

Tôi comple củ sếch, giầy bóng, tóc thơm lên đường.

Trợ lý Thông, ở Tổng vẫn hay gọi là Lý Thông, dẫn tôi vào phòng ông Tổng. Lý Thông có dáng người cao lớn, tóc chẻ ngôi được giữ nếp cẩn thận bằng một loại keo có mùi hăng hắc. Cặp mắt lươn một mí luôn đảo qua đảo lại với nụ cười xã giao thường trực trên môi kể cả trong cái ngày đưa ông cụ thân sinh của hắn về nơi an nghỉ vào cuối năm trước.

Thông trước đây là nhân viên phòng Kế hoạch, một chân chạy lon ton, chuyên lo mấy vụ đấu thầu xanh đỏ. Ngày mừng ông tổng giám đốc mới về đây, hắn mang tặng ông một bức tranh lớn, trên đó là cảnh một con thuyền đang cưỡi đầu ngọn sóng tiến về phía trước. Góc cao bên trái là dòng chữ Trung Quốc mà theo hắn dịch có nghĩa là “Thuận buồm xuôi gió”. Ông Tổng mới rất thích, lại càng thích hơn nữa khi hắn cúi gập người, nói nhỏ vào tai ông “Em tặng xếp bức tranh, chúc xếp tiền tài, công danh “thuận buồm xuôi gió”, sức khỏe dồi dào, tình duyên “thuận giò xuôi b…ướm” để tinh thần tỉnh táo cho bọn em được nhờ!” Ấy vậy mà trúng phóc tim đen ông Tổng. Tối đó hai thầy trò chén anh chén chú cùng mấy cô nhân viên marketing ngân hàng DISEP đến khuya và rồi sáng ngày hôm sau hắn có giấy bổ nhiệm chuyển lên làm trợ lý Tổng giám đốc. Cái tên Lý Thông cũng từ đó mà có.

***

Chiếc ghế bành bằng da đen kịt, to quá cỡ được mang về từ cái nơi xa xôi nào đó mà Lý Thông gọi là I tà lì được kê sau một cái bàn màu nòng súng sang trọng cũng to lớn, bên cạnh là cái tủ cũng màu nòng súng chiếm gần hết cả một bức tường màu trắng nghe nói được cõng về từ Giẹc ma nì. Tất cả được đặt trong một căn phòng rộng lớn và có rất nhiều cửa sổ nằm tọa lạc tại tầng thứ chín của cái tòa nhà cũng rất to lớn trên Đại lộ Hùng Vương. Lọt thỏm trong đó, chính xác hơn là trên chiếc ghế bành là một người đàn ông nhỏ thó trạc tuổi lục tuần nước da mai mái, khuôn mặt lưỡi cày bèn bẹt được gieo lên vô số vết rỗ xám xịt to cỡ bằng hạt đậu đen. Kẻ ngang thửa ruộng cằn cỗi hình lưỡi cày đó là một cặp mắt bé tin hin không nhìn thẳng được bao giờ. Ông bị lé.

Ấy vậy nhưng xin các bạn đừng nhầm tưởng đó là thằng ăn cắp móc túi trên xe buýt hay là thằng lừa đảo cướp giật ở chợ Đồng Xuân. Đó là vì do tôi dốt văn, tôi không hay chữ, nên tôi không thể nào tả được hết cái nhan sắc trung thực, cái vẻ đẹp ti tiện của người ấy. Xin thưa rằng đó là ông Chín, xếp Chín, Tổng Giám đốc mới của Tổng công ty Đầu tư kinh doanh bất động sản X(tên viết tắt là HUX, Tổng HUX), là ông Tổng, là xếp tôi. Xét về cân lượng thì ông là người chịu nhiều thiệt thòi nhất trong số hơn một ngàn người làm việc tại tòa nhà này. Tính luôn cả cái biển TỔNG GIÁM ĐỐC nặng ngàn cân đang đeo tòn ten ở cổ mà ông vừa mua nghe đâu cả triệu Mĩ kim cộng thêm đôi giầy đỡ chân hiệu Va len ti nồ được thửa riêng cho cái chiều cao khiêm tốn của ông thì mỗi lần ông bước lên cái cân Tầu cả phố đều được nghe: “Chiều cao một mét năm mươi tư, nặng bốn mươi ba ki lô gam. Hơi gầy ba ki lô gam. Đề nghị cháu tập thể dục và bồi dưỡng thêm.” Vậy mà cái bóng của ông Tổng lại rất to, che phủ cả cái tòa nhà này và thêm bốn mươi chín cái tòa nhà khác rải rác khắp cả Nam, Trung, Bắc. Cứ nơi nào có cái dấu hiệu tròn tròn, xanh xanh, y như cái dấu kiểm dịch đóng lên mông con lợn, có chữ HUX là đều bị bóng ông đè lên cả.

Nghe nói ông Tổng mới học hết lớp mười, đi làm công nhân lò gạch, vì người nhỏ, sức yếu nên họ phân công cho lái chiếc công nông chuyên chở gạch mộc từ sân phơi ra lò nung. Nhờ trời, cái lò gạch đó làm ăn phát đạt, mua thêm được cái xe Zin ba cầu. Ông Tổng được đi học lái xe, được lên đời. Với bản tính láu cá, trong một lần đổ gạch cho ông giám đốc công ty CIENCA ông Tổng đã được chuyển hẳn lên thành phố, làm lái xe riêng cho ông giám đốc CIENCA. Số phận đưa đẩy, mua được tấm bằng tốt nghiệp phổ thông, ông được lên làm ở phòng hành chính. Quản lý một lúc gần chục đầu xe. Vừa thảnh thơi mà chỉ cần bán dầu mỡ, thanh toán tiền sửa chữa xe khống trong một năm cũng đủ để gia đình ông sống sung túc và tậu được một căn lều chừng hai chục mét vuông tại quận ven đô. Cuộc đời ông từ đó chỉ biết đi lên không ngừng. Nghĩ lại phục ông quá. Biết bao lần ông vấp ngã. Cái khó ló cái khôn. Ngã chỗ này thì ông đứng lên chỗ khác. Cao hơn! Quý hơn! Hiên ngang hơn!

***

Tụt đôi giầy Tây bóng lộn soi gương ngoài cửa phòng, tôi vồn vã chìa tay chào ông Tổng. Ông lạnh nhạt đưa bàn tay mềm nhũn, ướt nhẹp cho tôi và mời tôi ngồi. Đúng là bàn tay của người cao quý, bàn tay của người giàu sang. Bàn tay này mà đếm tiền thì sẽ không cần phải cho vào miệng thấm nước.

Sau khi yên vị, ông Tổng vẫn chăm chú vào bản kế hoạch trải dài trên mặt bàn. Tôi hơi chột dạ, nhưng dù sao cũng tự trấn tĩnh bằng cái thành tích xếp thứ nhất Tổng công ty của mình. Mà đáng tự hào quá đi chứ lị. Một công ty làng nhàng đang xếp vào hàng ngũ đội danh sách trong tổng, giờ nghiễm nhiên đứng trên hẳn tất cả, đè đầu biết bao anh cao lớn.

Đang tận hưởng cảm giác thắng cuộc thì ông Tổng húng hắng lên tiếng.

– Anh có biết tại sao tôi gọi anh không?

Tôi lướt nhanh một lượt qua các sự kiện diễn ra gần đây. Nào là Đại hội cổ đông thường niên, nào là bầu Ban chấp hành, nào là mừng ông Tổng về nhà mới, nào là mừng thọ ông cụ thân sinh của ông Tổng… Tôi đều chu đáo, đều được ông Tổng khen ngợi. Hay tại hôm trước quá chén có lỡ mời cô thư ký mới có cặp chân nõn nà dài ngoằng ngoẵng của ông Tổng nhảy chung một bài. Không lý nào! Hôm đó còn biết bao nhiêu người mời chứ mỗi mình tôi đâu. Mà chân dài thế, háng cao thế thì có vài chục thằng như tôi cõng nhau nhảy chắc gì đã tới.

– Anh có biết tại sao không?

– Dạ có gì xin xếp chỉ bảo.

– Không dám! Anh làm ăn giỏi vậy tôi sao dám chỉ bảo anh.

– Dạ đều là người trong nhà cả, mong xếp cứ thẳng thắn phê bình.

– À, anh nói thế là ý gì? Anh nói tôi không thẳng thắn?

– Ấy chết, xin xếp bớt giận. Em đâu dám nghĩ…

– Mà tôi cũng chẳng dám phê bình anh đâu! Ai dám phê bình cá nhân xuất sắc nhất Tổng công ty! Ai dám phê bình anh giám đốc công ty có thành tích vượt trội như vậy!

– Nhưng mà…

– Anh tự kiểm điểm lại mình đi!

– Dạ, em thật sự không hiểu mình có lỗi gì.

Tôi chợt nghĩ đến thằng Phương lùn, giám đốc công ty HUX 1. Hắn vốn không ưa gì tôi, đã thế trong cuộc bình bầu cá nhân xuất sắc vừa rồi hắn lại thua tôi có một lá phiếu. Đúng rồi, chắc thằng này đã ton hót điều gì với ông Tổng rồi đây.

– Thưa xếp, hay thằng Phương lùn nó nói xấu em điều gì. Xếp đừng tin nó.

– À, anh nói nó lùn, dễ tôi không lùn chắc?

– Em không…

– Vâng tôi vừa lé, vừa lùn, vừa rô, vừa rỗ. Nhưng không ngu như anh!

– Em lỡ miệng xin xếp đừng chấp. Nhưng em quả thật chưa hiểu có chuyện gì ạ.

– Anh không hiểu hay cố tình không hiểu? Không phải mỗi cậu Phương, mà cả bốn mươi chín công ty kia người ta đang căm hận anh đấy.

– Thưa xếp em đâu làm gì ảnh hưởng đến họ. Chẳng lẽ…

– Không ảnh hưởng à? Anh tưởng anh giỏi lắm, anh khôn lắm hử? Thực ra anh ngu lắm! Người ta còn giỏi gấp trăm, gấp ngàn lần anh. Khôn bằng vạn anh đấy!

– Nhưng rõ ràng là năm nay công ty chúng em xếp thứ nhất về hiệu quả sử dụng vốn. Lãi những mười mấy tỷ đồng.

– Đó, đó chính là cái ngu, cái dốt của anh. Anh báo lãi mười mấy tỷ đồng, phải nộp thuế thu nhập doanh nghiệp mất hai mươi lăm phần trăm, số còn lại phải chia cho các cổ đông và ghi vào vốn Nhà nước. Hỏi anh, tôi và các cụ ở bên trên được cái gì? Đã vậy các công ty khác lại bị các cụ hỏi là sao công ty lớn, có truyền thống như vậy mà lại làm ăn không bằng công ty 45? Sao mà phần các cụ nhỏ vậy? Đó là các cụ nhìn vào cái thành tích lẫy lừng của anh đó. Anh đã hiểu chưa?

– Dạ! Em …

– Thôi anh đi về đi, nhìn thấy anh là tôi chịu không nổi. Chiều hai giờ lên hội trường dự lễ tổng kết và nhận bằng khen.

Tối hôm đó đang ngồi xem ti vi, đầu óc miên man suy nghĩ thì bỗng nghe tiếng mụ vợ hét lên lanh lảnh từ phòng khách.

– Trời ơi là trời! Sao mà ông ngu thế hả ông? Trần đời tôi chưa bao giờ thấy ai ngu như ông. Ai lại công ty Nhà nước mà đi báo lãi tận mười mấy tỷ đồng bao giờ!

Hóa ra mụ nhìn thấy bản báo cáo thành tích bất hủ của tôi nằm cạnh tấm bằng khen và năm triệu đồng tiền thưởng.

Mụ vợ mình chỉ là nhân viên văn thư ở một công ty cấp nước bé tẹo, chẳng bằng cấp gì. Sao kiến thức của mụ lại đáng nể như vậy nhỉ? Sao suy nghĩ của mụ lại cao sang giống ông Tổng đến như vậy?

Hay mình ngu thật?

PHẠM PHÚ QUẢNG

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s