MẤT NGỦ – PHẦN 3: Chuyện của tôi.

Posted: Tháng Hai 22, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

nhung-kieu-ngu-gat-hai-huoc-0-1…Thời gian trước có một vài bạn trên diễn đàn WTT có hỏi tôi về cách làm sao để không mất ngủ, cách để ngủ ngon. Tôi có nói cho các bạn một vài điều rất sơ lược và chỉ cho họ đọc một vài thứ, sau đó tất cả đều PM nói là có cải thiện được tương đối, “trộm vía” chắc là tôi cũng mát tay. Vì vậy tôi viết mấy bài để những ai đang gặp phải vấn đề này tham khảo…

***

(các phần khác cũng nằm trong mục “Sống” này)

1. Cái khó ló cái khôn.

Ngày bé, buổi trưa mẹ tôi thường bắt tôi đi ngủ, đó là một cực hình, nhất là những trưa Hè. Tiếng ve kêu, tiếng chim hót lại thêm một vài thằng bạn thập thò ngoài bờ rào đang ra ám hiệu bằng cách huýt sáo… Sẽ thật thiệt thòi và ấm ức khi phải nằm trên một cái chõng vừa nóng vừa đầy ánh sáng(Ở quê không có phòng kín như thành phố), phải nằm im nhắm mắt mà tâm hồn thì đuổi theo chim, theo ve… Nhưng vì nhà tôi vốn là “trại huấn luyện” nên có ấm ức cũng phải nằm, phải ngủ. Khi tôi ngủ rồi thì mẹ tôi mới ra khỏi nhà, có thể đi công việc hay sang hàng xóm chơi… Tôi nhận thấy điều này nên cứ ăn cơm, rửa bát xong là tôi lên giường ngay. Cố nằm thật im, giả vờ ngủ. Mẹ tôi ra khỏi nhà là tôi tót dậy đi bắn chim, bắt ve, bắt cá cờ, tắm sông… Nhưng chỉ một thời gian là sự việc bại lộ, mẹ tôi phát hiện ra tôi giả vờ ngủ, từ đó bà kiểm tra kỹ hơn. Bà bắt tôi phải ngủ thật. Không còn cách nào tôi phải ngủ thật. Nhưng để ngủ được rất khó, cứ nằm mãi mà không sao ngủ được. Sau đó tôi lại nghĩ mình phải tìm cách ngủ thật, và ngủ thật nhanh, mẹ đi thì lại dậy. Nên tôi cố gắng không nghĩ gì, nằm đếm, và để ngủ được có khi tôi phải đếm từ một đến mấy nghìn. Rồi khi ngủ được thì lại không dậy được, thường đến lúc dậy thì đã hết giờ chơi(Hồi đó nhà tôi không có đồng hồ báo thức). Thế rồi tôi lại phải nghĩ cách để dậy được. Đầu tiên thì cứ đang ngủ mà hơi mơ màng tỉnh là tôi bật dậy ngay, không suy nghĩ. Thế là dần dần tôi thành thói quen, cứ ngủ khoảng 20-30 phút là dậy đi chơi. Đấy là kỷ niệm hồi bé về chuyện ngủ, cấp 3 thì tôi chẳng có ấn tượng gì lắm đến chuyện ngủ ngoài chuyện hay buồn ngủ khi học các môn không thích vào buổi tối.

Đến đại học thì vấn đề ngủ lại trở lại. Số là trường tôi học chương trình rất nặng, gần như luôn luôn 6 tiết/ngày, và 6 ngày/ tuần. Mà toàn môn không dễ nhằn. Giáo viên luôn điểm danh, thiếu tiết khỏi thi. Chúng tôi thì hay thức khuya đọc chuyện, chơi bài, sau này còn thêm môn bi-a nữa. Nói chung bao giờ cũng thiếu thời gian. Đa phần những thằng như tôi lên lớp rất hay buồn ngủ. Đứa nào đến sớm thì kiếm góc nào thật “vùng sâu, vùng xa” giáo viên không nhìn thấy rồi gục lên bàn mà ngủ. Khi nào điểm danh thì bật dậy “có” xong lại ngủ tiếp. Hôm nào đến muộn hết vị trí đắc địa rồi thì rất khổ. Nhất là những hôm học buổi chiều, 1 giờ vào học thì gật lên gật xuống, ngáp ngắn ngáp dài… như nghiện. Nhưng cái khó ló cái khôn, sau này tôi luyện được kiểu ngủ rất “đàng hoàng”. Chẳng cần phải ngồi xa, ngồi khuất, chỉ cần ngồi từ bàn thứ 2 là được. Tôi cứ ngồi thẳng lưng, mặt hướng lên bảng, tay trái đè giữ sách, tay phải cầm bút rồi thản nhiên ngủ, không cần dựa, không cần chống cằm. Không bao giờ bị phát hiện. Tôi thì rất khoái chí nhưng cũng nhiều đứa nó ghét. Có lần đang ngồi mơ giấc mơ đẹp thì thằng ngồi gần nó đập dậy chỉ lên bảng. Tôi ra vẻ rất tỉnh táo, bước thẳng lên bảng. Thầy giáo hỏi “Anh lên đây làm gì?”…

Vậy đó, qua kinh nghiệm từ bản thân tôi thấy chỉ cần luôn tìm tòi và tin tưởng rằng làm được thì sẽ được, không có gì khó cả!

143418_0f2ngu-gat1

2. Thích nghi.

Bẵng đi thời gian dài, tôi đi làm, lập gia đình, có con cái rồi những khi làm ăn thất bát… và sức khỏe cũng không còn “vô biên” nữa thì cũng có những lúc hơi khó ngủ. Nhưng tôi luôn tìm ra cách khắc phục rất nhanh. Và cả gia đình tôi đều luyện được  cách ngủ rất nhanh, rất dễ.

Đầu tiên phải nói đến vợ tôi. Vốn là người rất hay sợ ma và thời gian đầu mới lấy chồng chì cũng giống như bao cô khác, đều rất hay nghĩ xem chồng mình đi đâu? làm gì?… Vì vậy nên có khi 2,3 giờ sáng tôi mới về thì cô vẫn đóng chặt cửa phòng đọc sách hoặc làm một cái gì đó vì không ngủ được. Đến khi tôi về chưa kịp trút hết giận thì tôi đã ngủ mất, thế là ôm cục tức đến sáng. Một năm sau có thêm em bé thì lại thêm khó khăn vì con quấy… Nói chung rất hay mất ngủ, hay cáu bẳn… Càng ngày càng căng thẳng và đuối, càng ngày càng mệt mỏi. Nhưng vì là người hay đọc sách nên vợ tôi nhanh chóng nhận thấy sự vô lý trong đó, nhận thấy sự quan trọng của việc “mình phải tự lo cho mình” trước. Nhận thấy cái tất yếu “sẽ già, sẽ xấu cả người cả nết” nếu không ngủ được, nếu cứ luôn luôn tức tối thế này. Điều này hoàn toàn đúng, hoàn toàn hợp với lời dạy của Phật. Tôi cho rằng giáo lý Phật giáo là rất “chân lý”, rất sâu sắc. Chúng ta không thể tìm thấy bất kỳ một sự vô lý nào trong đó. Đạo nào về bản chất lúc đầu cũng là mong muốn đưa con người đến cái tốt đẹp, đến chỗ giải thoát. Nhưng ngay cái sơ niệm thì một số đạo như Đạo Thiên Chúa hay đạo Hồi… luôn đề cao Đấng tối cao(Chúa Giê Su, thánh A La…) của họ, làm gì cũng phải nghĩ đến Đấng tối cao trước. Nhưng đạo Phật thì Đức Phật dạy chúng ta phải thương yêu bản thân trước. Cũng như từ xưa cha ông ta thường dạy chúng ta “Thương người như thể thương thân”, tức là thương thân là thương nhất. Các bạn phải thực sự ghi nhớ điều này. Nó vô cùng quan trọng trong cái “Triết lý AQ” mà bạn sẽ thường xuyên phải sử dụng trong cuộc sống thường ngày. Và khi vợ tôi đã biết “thương thân” thì mọi việc trở nên khác hẳn. Lúc đó thì dù có chuyện gì thì cô cũng tìm cách ngủ được. Đơn giản là cô tìm cách “tạm gác lại” đến mai. Mai ngủ dậy tỉnh táo hơn, sáng suốt hơn, lúc đó có cãi nhau, chửi nhau cũng sẽ khôn hơn. Mà nhiều khi đến mai chồng nó trốn mất rồi cũng đỡ được một trận cãi nhau. Rồi chuyện con cái hay bất kỳ chuyện gì khác cũng vậy, đến giờ ngủ là tạm gác lại. Lâu dần thành thói quen, thói quen “bỏ qua”. Tức là những chuyện lặt vặt như chồng đi ra khỏi nhà vào ngày nghỉ, chồng về muộn, điện thoại không nghe máy… không quan tâm. Không đặt thành vấn đề. Không bao giờ điện thoại hỏi chồng đang ở đâu, đang làm gì? Không bao giờ hỏi xem ai vừa điện thoại… Nếu bạn làm được điều này thì dám chắc bạn tránh được một nửa nguy cơ mất ngủ và khi nào cũng vui vẻ bên chồng. Vì đàn ông rất ghét bị hỏi, bị giám sát, nhất là nhiều cô muốn biết chồng đang làm gì ở đâu lại cứ gọi điện giả vờ hỏi han, quan tâm này nọ kiểu như “Anh đã ăn tối chưa?”, “Trời hơi lạnh anh nhớ mặc thêm đồ rét”… và nếu bạn hỏi nhiều họ sẽ phát cáu, sẽ nói dối. Nhiều khi chẳng muốn nói dối nhưng họ lại cứ “nói cho bõ ghét”, rồi hôm sau quên mất họ lại lòi ra, thế là bạn lại nghĩ phức tạp thêm… Cái vòng luẩn quẩn này sẽ làm cho vợ chồng bao giờ cũng căng thẳng. Vợ tôi ngày mới cưới cũng hay hỏi. Đầu tiên tôi còn trả lời, sau rồi hỏi nhiều thì: “Đang làm gì?”, “Đang có việc”, “Đang ở đâu?”, “Ở đâu hỏi làm gì”… Rồi tôi dập máy, gọi lại tôi không nghe… Lúc đầu vợ tôi cũng khó chịu lắm, nhưng lâu quen dần thấy bình thường. Thậm chí nhiều khi ngồi rỗi việc còn gọi hỏi để trêu tức chồng cho vui. Gọi hỏi vài câu tôi dập máy, lại gọi lại thì tôi không nghe thế là cô cứ gọi mãi, áng chừng đến bao giờ chồng tức điên lên thì cười khoan khoái đi ngủ.

Còn chuyện ngủ của trẻ thì thực ra rất đơn giản. Bạn chỉ cần cho trẻ đi ngủ đúng giờ, tắt đèn và yêu cầu im lặng. Nếu trẻ vẫn nghịch không chịu ngủ thì bạn yêu cầu trẻ không đụng đến bạn, không gây ra tiếng động(nhớ phải tắt đèn), nếu có 2 đứa thì đừng cho nằm cạnh nhau và không cho nói chuyện. Bạn cứ nói: “Con chưa buồn ngủ thì cứ chơi nhưng để cho mẹ ngủ”. Xong bạn cứ tập trung ngủ, chỉ sau 5-10 phút là con bạn sẽ ngủ ngay, vì chơi trong bóng tối mà không được nói thì chúng sẽ nhanh chán vô cùng. Hai bé nhà tôi đều ngủ say ngay sau câu goognight khoảng một phút, và hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi tiếng ồn xung quanh. Điều đó chứng minh cho khẳng định “tiếng động ở mức độ bình thường hoàn toàn không ảnh hưởng đến giấc ngủ”. Trong cuốn “Người mẹ tốt hơn là người thầy tốt”, Doãn Kiến Lợi đã trích dẫn rất rõ rằng cuốn “Bách khoa toàn thư nuôi con mới” của một bác sỹ nhi khoa người Mỹ nói “Trong nhà có một vài tiếng động thường không ảnh hưởng đến giấc ngủ của trẻ. Bố mẹ đi lại trong phòng không cần phải rón rén, nói chuyện không cần phải thì thầm, nếu không trẻ sẽ quen với môi trường yên tĩnh, đột nhiên nghe thấy tiếng động gì đó sẽ rất dễ giật mình, tỉnh giấc…” Điều này tôi dám khẳng định hoàn toàn đúng. Ngay như tôi, có thể ngồi dựa đầu vào dàn loa to nhất mở hết công suất trong các vũ trường mà ngủ ngon lành. Hay như những gia đình sống cạnh đường tàu hỏa, những người phục vụ trên tàu hỏa, những người sống trong các nhà máy, khu công nghiệp, trại nuôi chó… họ đều ngủ được cả. Con người ta rất dễ thích nghi, chỉ cần bản thân đừng chống đối lại môi trường, chỉ cần chấp nhận nó là sẽ thích nghi. Bạn có con nhỏ thì cứ coi như tiếng khóc, những ngọ ngoạy của trẻ là một phần tất yếu của giấc ngủ thì bạn sẽ ngủ rất ngon. Đến khi đó nghe tiếng con khóc, con trở mình thì bạn lập tức vỗ về trong vô thức, tức là bạn vừa ngủ vừa dỗ con. Vợ tôi ngày con còn nhỏ, những lúc con ốm vẫn ngủ bình thường, thỉnh thoảng vẫn sờ đầu con, nếu thấy sốt cao thì dậy cho uống thuốc hay đắp khăn mát, còn không thì vẫn ngủ. Có thời gian anh rể tôi nằm viện khoảng một tháng, tôi ở cùng để chăm sóc anh, một đêm có thể dậy nhiều lần nhưng tôi chẳng hề mất ngủ, tôi làm tất cả trong vô thức, như người mộng du. Nhiều khi đến hôm sau cũng chỉ nhớ loáng thoáng mà thôi. Nếu làm được vậy bạn sẽ không bao giờ bị kiểu giật mình tỉnh giấc. Bạn cần thay đổi cách đón nhận sự việc, chỉ cần chấp nhận nó một cách thật bình thường, đừng để tâm mình dấy lên một cảm giác nào cả. Không buồn bực, không vui sướng quá. Ví dụ như bạn đang ngủ ngon, tự nhiên chồng về muộn, mở cửa phòng gây ra vài tiếng động. Nếu bạn bỏ qua hết, trong đầu chỉ nghĩ “Ừ, thế là chồng về rồi” và thấy khoan khoái(không để cảm giác thành vui mừng quá) vì điều đó thì ngủ tiếp rất dễ, thậm chí không hề tỉnh giấc. Nhưng nếu bạn nghĩ “Vừa mới chợp mắt đã bị phá” thì tự nhiên thấy tiếng kẹt cửa, thậm chí tiếng đánh răng cũng to như tiếng còi xe hơi. Thế rồi vừa nằm vừa tức tối đếm tiếng động thì rất khó ngủ lại. Hoặc bạn chỉ cần thoáng nghĩ “Toàn về muộn, làm mất giấc ngủ người ta”, rồi hỏi chồng “Mấy giờ rồi?”. Ông chồng nào khôn thì nói dối “Mười một rưỡi rồi em ạ”, ông nào thật thà thì nói “Hai giờ”. Thế là trong đầu bạn lóe lên “Đi đâu đến giờ này mới về?”, “Hay là đi với con A?”… Chỉ thế thôi là hết ngủ ngay, tỉnh như sáo ngay. Mà đã không ngủ được thì phải gây chuyện, phải sinh sự…

Trong cuốn “Sức mạnh của sự tĩnh lặng” của Eckhart Tolle, ông nói: “…Bằng cách buông bỏ sự chống đối trong nội tâm về tiếng ồn, bằng cách cho phép tiếng ồn ấy được như nó đang là. Sự chấp nhận này cũng giúp bạn đi vào cõi an bình ở nội tâm, tức là sự tĩnh lặng…”. Ở đây cũng vậy, bạn cần phải chấp nhận với hoàn cảnh bằng cách thích nghi, coi như “nó phải là như vậy”! Thì bạn không còn mất ngủ!

_si_fill_300_34098

(Còn nữa)

Hà nội, ngày 13 tháng 12 năm 2012

Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s