MẤT NGỦ – PHẦN 2: Người vô lo.

Posted: Tháng Hai 22, 2013 in Uncategorized
Thẻ:

49c8f270_t1750461…Thời gian trước có một vài bạn trên diễn đàn WTT có hỏi mình về cách làm sao để không mất ngủ, cách để ngủ ngon. Mình có nói cho các bạn một vài điều rất sơ lược và chỉ cho họ đọc một vài thứ, sau đó tất cả đều PM nói là có cải thiện được tương đối, “trộm vía” chắc là mình cũng mát tay. Vì vậy mình viết mấy bài để những ai đang gặp phải vấn đề này tham khảo…

(các phần khác cũng nằm trong mục “Sống” này)

“Vô lo” tất dễ ngủ!

Và nếu “Vô sự” thì sẽ nhanh chóng đắc quả tu. Trong phạm vi bài viết và với chút kiến thức ít ỏi, tôi không dám bàn đến “Vô sự”. Bản thân tôi đã thử đọc “Người Vô Sự” của thầy Thích Nhất Hạnh, nhưng quả thật chưa đủ trình độ để có thể nhận thức và thấu hiểu được hết những triết lý sâu xa trong đó, và tôi đã phải tạm gác lại cuốn này, chờ đến “tháng Mười” đọc tiếp.

Tôi không phải là bác sỹ, không biết chữa bệnh và ở đây tôi cũng không nói đến cách chữa bệnh mất ngủ. Tức là nếu bạn mất ngủ do “rối loạn nội tiết”, “các triệu chứng tiền mãn kinh”, “do đau dạ dày hay một dạng nào tương tự”,… thì bạn nên đến bác sỹ. Và nếu bạn mất ngủ do ăn uống những thứ khó tiêu, chất kích thích như cà phê, nước chè đặc… vào buổi tối thì chỉ cần rút kinh nghiệm hôm sau không làm vậy nữa.

Ở đây tôi chỉ nói đến cách “tránh lãng phí giấc ngủ”, những kinh nghiệm từ bản thân tôi và chiêm nghiệm từ sách vở.

Tôi dùng cụm từ “tránh lãng phí giấc ngủ” có nghĩa là chữa bệnh thiếu ngủ cho những người không bị bệnh mất ngủ. Tức là kiểu mất ngủ chẳng đâu vào đâu. Không đáng để mất ngủ. Mà cái kiểu đó thì ai cũng có, cũng thường xuyên mắc phải. Riêng tôi không!

Ngày mai còn thiếu 50 triệu để đóng tiền nhà đợt hai. Mất ngủ!

Tuần sau đi công tác 5 ngày chưa biết nhờ ai đi đón con đây? Mất ngủ!

Cái áo kia đẹp quá, muốn mua mà thiếu năm trăm nghìn. Tối về cứ nghĩ vẩn vơ. Mất ngủ!

Rồi hàng nghìn lý do kiểu như:

* Lên giường chuẩn bị ngủ, nghĩ đến bài kiểm tra của con hôm qua được 2 điểm. Mất ngủ!

* Bỏ xong màn, tắt đèn, nhắm mắt lại nghĩ đến lúc tối ngồi ăn cơm không biết thằng chồng mình sao phải ra ngoài sân nghe điện thoại? Mất ngủ!

* Lên giường mà cứ nghĩ không biết mấy giờ chồng mới về? Thế là chập chờn, ai động cái tỉnh ngay.

* Vừa chợp mắt được một tí thì có người lục đục làm tỉnh giấc, không ngủ lại được.

* Nửa đêm, con đụng mạnh vào người tỉnh giấc, không ngủ lại được.

* Tối uống nhiều nước, nửa đêm dậy đi tiểu vào cũng không ngủ lại được.

* Rất buồn ngủ, lên giường thì con không chịu ngủ. Ì èo mãi con mới ngủ thì mình quá giấc. Không ngủ được.

* Mơ ngủ, giật mình tỉnh dậy. Không ngủ được nữa.

Những lý do làm mất ngủ đó tưởng chừng vô hại nhưng trên thực tế nếu lặp lại liên tục sẽ làm cho bạn thực sự mất ngủ và thành bệnh. Bệnh sợ mất ngủ! Nghĩa là cứ sắp đến giờ đi ngủ là rất lo, rất sợ. Sợ lên nằm mà không ngủ được! Cái áp lực đó ngày một lớn dần rồi trở thành nguyên nhân chính của sự mất ngủ lúc nào bạn cũng chẳng hay nữa.

Mà con người ta lúc mắc phải cái bệnh này có thể trở nên khó chịu vô cùng. Khi nào cũng như chai mắm tôm chực vỡ. Bất kỳ cái gì cũng có thể trở thành mục tiêu trút giận. Một tiếng kẹt cửa, một tiếng thạch sùng cất lên, một tiếng chó sủa xa… đều có thể nghiễm nhiên được bạn coi là nguyên nhân của sự mất ngủ. Và mặc dù là người hết mực yêu thương động vật nhưng lúc đó nếu nhìn thấy con thạch sùng thì bạn cũng sẵn sàng tặng cho nó một cái chổi.

Thường thì lúc trẻ chúng ta ít mắc phải bệnh này. Nguyên nhân là do sức khỏe tốt, chưa bệnh tật, và đặc biệt là chúng ta chưa có nhiều thứ cần lo nghĩ.

Theo tôi để không lâm vào tình cảnh này thì chỉ cần… đừng lo nghĩ nữa! Hãy làm một “Người vô lo”! Chỉ cần thế thôi, bạn sẽ ngủ ngay lập tức khi cần ngủ.

Đọc đến đây ai cũng sẽ nghĩ “Nói thì dễ, làm đâu dễ!”. Đúng vậy, làm không dễ nhưng cũng không quá khó. Cái chính là bạn cần tin rằng mình làm được. Chắc chắn làm được! Có thế thôi!

Cách để trở thành “Người vô lo” có rất nhiều, sau đây tôi sẽ cho các bạn một vài manh mối.

1. Đọc các sách.

* “Thiền tập cho người bận rộn” của thầy Thích Nhất Hạnh.

Nghe đến thiền nhiều người nghĩ nó phức tạp, nó khó thậm chí nó “không thể làm được”. Nhưng thực tế đây là một cuốn sách nhỏ, ngắn gọn, dễ hiểu về cách buông bỏ, cách tìm cho mình sự thanh thản, bớt đi các buồn phiền không cần thiết. Tác giả đã cho người đọc thấy những điều hàng ngày họ vẫn thấy nhưng với cách nhìn hoàn toàn khác. Bạn đã bao giờ nghĩ có thể thiền trong khi đánh răng, khi uống nước, khi ăn cơm… thậm chí cả khi đi vệ sinh. Trong rất nhiều cuốn sách của thầy Thích Nhất Hạnh thì đây có lẽ là cuốn ngắn nhất, dễ hiểu nhất mà tác dụng(ít ra đối với mình) là lớn nhất. Ngoài ra thì “Đường xưa mây trắng” của ông là tác phẩm nên đọc(nhưng rất dài).

chỉ mục

* “Quẳng gánh lo đi mà vui sống” của Dale Carnegie(Tất cả sách của Dale Carnegie nên mua bản dịch của dịch giả Nguyễn Hiến Lê).

Cùng với “Đắc nhân tâm” thì cuốn sách này và tác dụng của nó đã được cả thế giới đã kiểm chứng trên 60 năm, chắc chắn vẫn là cuốn gối đầu trong lĩnh vực tác giả viết. Trước đây mình đã tặng ông chủ tịch một tập đoàn rất lớn mạnh tại Việt Nam cuốn này, một thời gian sau ông gọi mình đi ăn trưa và nói “Chú rất cảm ơn cuốn sách của cháu, chỉ tiếc là chú đọc nó quá muộn, nếu cách đây hai năm chú đọc được nó thì chú không bị trận ốm nặng như vậy”.

quang-ganh-lo-di-va-vui-song-nguyen-hien-le-1363

* “Sức mạnh của sự tĩnh lặng” của Eckhart Tolle.

“…Bằng cách buông bỏ sự chống đối trong nội tâm về tiếng ồn, bằng cách cho phép tiếng ồn ấy được như nó đang là. Sự chấp nhận này cũng giúp bạn đi vào cõi an bình ở nội tâm, tức là sự tĩnh lặng…”

“…Khi bạn chú tâm đến sự yên lặng, ngay lập tức có một trạng thái cảnh giác nhưng rất im lắng ở nội tâm. Bạn đang hiện diện…”

Là cuốn sách rất ngắn nhưng tuyệt đối không nên bỏ qua!

* “Ai lấy miếng pho mát của tôi?” của Spencer Johson.

“Cuộc đời không luôn là những hành lang thẳng tắp để ta có thể dễ dàng đi qua mà không gặp một vật cản nào. Cuộc đời thường là những mê lộ buộc ta phải tìm kiếm lối đi cho riêng mình nếu muốn băng qua nó. Đôi lúc, ta cũng bị lạc lối, đi vào ngõ cụt hoặc muốn từ bỏ tất cả. Nhưng bao giờ cũng vậy, nếu chúng ta có niềm tin thì một viễn cảnh mới, một cánh cửa sẽ mở ra. Có thể đó không phải là điều ta từng nghĩ đến hay có ý định kiếm tìm, nhưng sau cùng sẽ chứng minh rằng điều đó là tốt cho cuộc sống của chúng ta.”

Câu chuyện xoay quanh 4 nhân vật chính: Đánh Hơi, Nhanh Nhẹn, Ù lì Chậm Chạp: những nhân vật đại diện cho những phần đơn giản và phức tạp ở chính mỗi con người trong cuộc sống hiện tại. Khi kho phomat cạn kiệt, buộc lòng phải lên đường tìm kho phomat mới – biểu tượng của sự no đủ, hạnh phúc. Chú chuột nhanh nhẹn hay anh chàng tý hon Ù lì sẽ tìm thấy miếng phomat của mình? Ai là người dễ dàng bỏ cuộc? Ai là người ngoan cường đi vào mê cung bí hiểm để dò tìm hạnh phúc?

Một câu chuyện triết lý rất hấp dẫn!

* Đọc các cuốn sách về Phật giáo.

Nếu bạn chưa từng đọc thì nên bắt đầu bằng những câu chuyện nhẹ nhàng trong các cuốn “Tri Ân”, “Tình thương”, “Khi hồng hạc bay về” của thầy Huyền Diệu, người đã gây dựng nên hai ngôi Việt Nam Phật Quốc Tự đầu tiên ở hai trong bốn thánh địa Phật Giáo chỉ bằng 62 USD cùng với sự quyết tâm và niềm tin lớn lao. Ông cũng là người gầy dựng lại thánh địa Lumbini từ đống hoang phế thành Trung Tâm Phật giáo thế giới Lumbini ngày nay. Hiện ông vẫn là Chủ Tịch Liên đoàn Phật giáo thế giới Lumbini.

Tiếp đến là “Vô ngã vô ưu” của Ni sư Ayya Khema(Có thể đọc thêm “Khi nào chim sắt bay”, “Ốc đảo tự thân”).

Rồi tới “Thiền tập cho người bận rộn”, “Đường xưa mây trắng” của thầy Thích Nhất Hạnh.

Nếu cảm thấy nhàm thì đọc “Hành trình về Phương Đông”, “Đường mây qua xứ tuyết”(Hai cuốn này mình có cả bản sách nói, nghe trên đường đi công tác, lúc lái xe, chờ đợi rất tiện…) và một số sách dịch về Phật giáo của dịch giả Nguyên Phong…

Chỉ cần đến đó chắc chắn bạn sẽ thích đọc và biết nên đọc cuốn nào tiếp theo.

2. Nghe thuyết giảng về Phật pháp.

Bạn tìm mua đĩa hoặc lên Youtube tìm nghe các chương trình thuyết giảng của các thầy Thích Chân Quang, thầy Thích Phước Tiến, Thầy Huyền Diệu, thầy Thích Nhất Hạnh. Nhất là thầy Thích Chân Quang có hàng ngàn chương trình và đều rất hay, dễ hiểu. Ngày trước mình hay đi thì mình chép ra đĩa, USB nghe trên xe cùng với nhạc và nhạc kinh. Mới đầu chỉ là sự vô tình nhưng về sau nghe nhiều thấy không thể thiếu được nữa. Nhất là một số nhạc kinh như “Bát nhã trí huệ”, “Chú Omani”,… nghe làm cho lòng người thanh thản lạ lùng. Mỗi sáng dậy ngồi lên xe bạn mở “Bát nhã trí huệ”(Nhưng phải đúng là BNTH, vì trên mạng có nhiều bản tên như vậy nhưng không đúng) nghe chừng 10-15 phút sẽ thấy rất thư thái, vui vẻ, trút được lo lắng rất nhiều. Những khi tranh thủ nghỉ ngơi cũng có thể nghe “Chú Omani”, “BNTH” với âm lượng nhỏ, văng vẳng. Sẽ ngủ rất sâu, không mộng mị và lúc thức dậy cực tỉnh táo thanh thoát.

Việc nghe giảng Phật pháp, nhạc kinh cũng giống như nghe nhạc, đừng quá tập trung, quá chú ý, vì như vậy sẽ dễ bị chán. Bạn có thể vừa nghe vừa làm việc khác, vừa chuyện trò, điện thoại, check mail… giống như ngồi cà phê mà nhạc Trịnh họ mở liên tục, nghe văng vẳng, thỉnh thoảng đến đoạn bạn thích, hợp tâm trạng thì tự nhiên bạn nghe thấy, bạn chú ý, qua đoạn đó lại không nghe thấy nữa, không chú ý nữa. Cứ nghe như vậy, một đĩa có thể nghe năm bảy lần, mỗi lần vào đầu được một vài đoạn, lâu dần thành hệ thống, thành kiến thức của bạn. Ví dụ như bạn đang bật một đĩa nghe giảng, chỉ nghe loáng thoáng thôi, tự nhiên đến đoạn thầy nói về việc cắm nhang cúng như thế nào thì đúng. Mà ngày hôm trước bạn vừa mới tranh luận cùng mấy người khác về vấn đề này. Người thì nói phải thắp 3 cây, người nói hai, người nói một, người nói châm nhang, cắm vào bát nhang xong mới khấn, người lại nói khấn xong mới cắm… Tự nhiên bạn sẽ lắng nghe, sẽ chú ý và rất sướng vì tìm được giải đáp. Cứ tiếp nhận như vậy sẽ nhớ rất nhiều, biết rất nhiều rồi thành hệ thống. Có thể bất ngờ hỏi đến không nhớ nhưng khi cần chắc chắn sẽ nhớ.

3. Hiểu và tin vào Luật nhân quả báo ứng. Mở lòng từ bi, độ lượng, nhân ái.

Đọc mục 2 trên đây có thể bạn nghĩ tôi lạc đề, nhưng thực tế nó có liên quan mật thiết đến nhau. Thực vậy, có thể bạn là người rất nhân từ, rất thiện nhưng chưa chắc bạn đã làm đúng từ những việc đơn giản nhất như khi đi chùa người ta thường đổi tiền lẻ rồi cho vào mỗi hòm công đức một vài tờ, dắt đầy vào bệ thờ, tay chân Phật… Hoặc khi đi chùa làm lễ xin điều này điều nọ, được việc rồi lại làm lễ tạ, mua biết bao quần áo, xe ngựa vàng mã, tiền Tây, tiền ta, tiền Âm phủ… đốt khói ngút trời. Nếu bạn đã khi bạn đã đọc, đã nghe về Phật pháp bạn sẽ thấy như vậy thật… ngớ ngẩn! Việc công đức hay cúng giường căn bản là sự thành tâm và hiểu rõ bản chất của việc làm. Ta cần hiểu rõ những đồng tiền đó nhà chùa dành làm hai việc: từ thiện và tu bổ, sửa sang, dầu đèn. Vậy thì chỉ cần sự thành tâm và cúng theo khả năng của bạn. Có 5.000 thì cúng 5.000, có 10.000 thì cúng 10.000 vào một chỗ là được, không nhất thiết phải đổi làm 10 tờ, 20 tờ 500 để bỏ cho đủ chỗ. Như vậy vừa mất công, vừa mất phí đổi lại làm nhà chùa phải ngồi phân loại rồi đem đi đổi, lại mất thêm một lần phí. Vô tình 10.000 bạn cúng chỉ còn 7.000 mà thôi.

Bản chất việc lễ chùa chỉ là tìm đến sự bình an trong nội tâm, làm cho mình hướng thiện hơn, có niềm tin hơn, tự nhiên sẽ trưởng thành và thành công hơn. Không vì bạn cầu xin mà Phật, Bồ Tát lại giúp bạn làm được việc này, việc nọ. Trừ phi việc làm đó rất chính đáng, và cái tâm của bạn thấu trời xanh thì lại là chuyện khác. Vậy nên bạn thấy mình rất thiện, làm nhiều việc tốt mà vẫn không giàu, vẫn không sướng như mấy thằng hàng xóm, bọn nó làm đủ thứ xấu xa, mafia, đầu trộm đuôi cướp, quan ăn hối lộ… Lại thấy bọn nó lễ chùa thật nhiều, thật to nên về cũng cố làm lễ thật to, cầu Phật, cầu Bồ Tát cũng ở cái chùa đó nhưng vẫn nghèo, vẫn khổ, thậm chí còn khổ hơn vì mất nhiều tiền lễ lại ấm ức trong lòng. Rồi đổi tại Phật, Bồ Tát ở chùa đó thiên vị, không thiêng nên chuyển đi cầu chùa khác… Nhưng mèo vẫn hoàn mèo, không thành cọp được. Xin thưa rằng chẳng có Phật, chẳng có Bồ Tát nào giúp cho bọn xấu và cũng chẳng có Phật, Bồ Tát chùa này thiêng hơn Phật, Bồ Tát chùa kia cả. Tất cả chỉ là quy luật “Nhân quả báo ứng”, là “Nghiệp và quả” cả thôi. Họ làm việc xấu vẫn sung sướng(bạn nghĩ vậy), vẫn giàu có là vì kiếp trước họ tạo nhiều nghiệp tốt, cha mẹ, ông bà họ làm nhiều điều thiện nên giờ họ được hưởng quả tốt. Bạn thiện, bạn làm nhiều việc tốt vẫn nghèo có thể vì kiếp trước bạn tu không tốt, kiếp trước bạn sát sinh, trộm cướp, giết người… Vì vậy bạn cứ làm nhiều việc thiện, cứ làm người tốt đi, đừng đòi hỏi gì cả. Sau này về già bạn sẽ được hưởng, con cháu bạn sẽ được hưởng.

Quay lại chuyện lễ xin, lễ tạ Trời, Phật, Bồ Tát… thì không vì lễ vật to, không vì vàng mã nhiều đốt lên mà tạ được. Thậm chí ngược lại có khi còn tạo nghiệp xấu. Ví dụ như bạn mang 10 triệu để mua vàng mã, lễ lạt đi tạ, trên đường bạn gặp một người ăn mày sắp chết đói, bình thường có thể bạn sẽ mua cho họ cái bánh mì, hay cho họ một vài chục nghìn, vài trăm nghìn, nhưng hôm nay bạn đang vội đi mua lễ, lại sợ cho nhiều sẽ thiếu tiền mua lễ nên thôi. Vậy là người ăn mày đó chết. Như vậy hóa ra vì Phật, vì Bồ Tát mà họ chết! Cho nên bạn cần hiểu rõ bản chất của lễ tạ, rất đơn giản “Lễ vật dâng lên tạ với Trời, với Phật, với Bồ Tát chính là những việc thiện, việc nhân nghĩa chúng ta làm”, tự Trời, Phật, Bồ Tát… sẽ chứng giám cho chúng ta. Bạn cũng đừng nghĩ việc thiện là một cái gì to tát, lớn lao. Nếu vì làm việc thiện mà chúng ta phải vay mượn, gian dối, thậm chí trộm cắp… thì càng không phải. Chúng ta chỉ cần làm những việc vừa với sức mình, gần gũi với mình. Không nhất thiết phải tổ chức một đoàn rầm rộ đi hàng ngàn km để làm từ thiện khi ngay bên cạnh nhà có người tàn tật, chất độc da cam… đang không có ai chăm sóc. Việc thiện nhiều khi chỉ là củ khoai nóng, cốc nước mát cho mấy người công nhân vệ sinh môi trường đang thông cống, dọn rác ngay trước cửa nhà mình hay việc dừng xe đưa một cụ già qua đường…

Chỗ này tôi nói hơi dài vì muốn các bạn qua đó sẽ lưu tâm và tìm cơ hội đến với Phật pháp. Chỉ có tin vào Phật pháp, chính đạo, tin vào Luật Nhân quả báo ứng thì mới có thể “Mở rộng lòng từ bi, độ lượng, nhân ái“, mới an lạc từ tâm được. Vì khi bạn mở rộng lòng từ bi, độ lượng, nhân ái thì bạn sẽ nhìn nhận sự việc dưới một góc nhìn hoàn toàn khác, bạn sẽ ít khi “Bị bực mình”. Ví dụ thường ngày bạn rất ghét kẻ trộm nên khi bị mất trộm sẽ rất tức, rất khó chịu cho dù chẳng đáng là gì như vài trăm ngàn đồng hay cái vòng tay, thỏi son… rồi ngồi suy diễn đủ thứ. Chắc là đứa này lấy, chắc là đứa kia lấy, đáng lẽ mình phải để ở nơi này, đáng lẽ phải khóa lại… Cứ như vậy có khi bạn mất vài ngày khó chịu. Nhưng nếu bạn nghĩ “Chắc là nó túng quẫn quá, hay nó có việc gì quan trọng không lo được, hay nó thích quá nên mới làm vậy” thì sẽ qua rất nhanh. Mà suy cho cùng thì có tức thì cũng chẳng thay đổi được gì, tốt nhất là bỏ qua cho nhanh. Hay ví dụ khác là bạn bị một người khác chửi, bạn sẽ rất tức, có khi bạn chửi lại rồi thành to chuyện thậm chí có khi bị ăn đòn. Nhưng nếu bạn chỉ cần học được AQ thì đã bỏ qua được cái tức, còn nếu bạn nghĩ được “Thật tội nghiệp cho người này, trông đàng hoàng thế mà vô học quá” thì bạn gần như chẳng nhớ đến việc đó nữa. Vậy đó, cái tác dụng của việc “Mở rộng lòng từ bi, độ lượng, nhân ái” nó thật là tho lớn, bạn cứ lưu tâm và thử dần đi, nó sẽ làm cho tâm hồn bạn nhẹ nhàng, phóng khoáng lên rồi lúc nào cũng vui vẻ, yêu đời. Mà vui vẻ, yêu đời thì không thể nào mất ngủ được!

4. Thấm nhuần câu “Hãy lo cho cái bánh mì của ngày hôm nay”.

“Chiếc bánh mì ngày hôm nay mới chính là chiếc bánh mì duy nhất mà chúng ta có thể ăn được, không phải là chiếc bánh mì của ngày hôm qua hay của ngày mai”. Câu này tôi không nhớ là đã đọc của ai, nhưng quả thật là kim chỉ nam cho cuộc sống. Trong Phật pháp thì nói “Hãy sống cho chính mình, tại đây, lúc này, giây phút này”, tức là hiện tại. Vì cái đã qua đâu có thể nào thay đổi được, còn cái chưa đến thì ai biết sẽ ra sao. Cái tâm lí chung của con người cũng như của động vật, thường bị ảnh hưởng rất lớn bởi hoàn cảnh và thói quen. Ta có một miếng bánh, một con gà thì nhiều người cứ có thói quen để dành những phần ngon lại, ăn phần dở trước, họ lo cho ngày mai sớm quá, thế rồi ngày mai phần ngon kia thiu mất. Rồi chúng ta hay có kiểu “Lo mất ăn mất ngủ”. Điều này chắc chắn ai cũng bị hoặc từng bị, nó ảnh hưởng rất xấu đến chúng ta, thậm chí có khi còn gây hậu quả nghiêm trọng. Tôi lấy ví dụ rất quen thuộc là có hai con chuột bị sập bẫy, sau khi tìm mọi cách để thoát ra ngoài nhưng không được thì đều rất mệt và đói. Một con thì ngồi than vãn rên rỉ, tưởng tượng ra đủ mọi điều tồi tệ sắp tới, còn một con thì thản nhiên ăn nốt miếng mồi còn sót lại và ngủ. Sáng hôm sau người chủ nhà lấy một chiếc túi, dốc cái bẫy cho hai con chuột vào đó để bắt. Nhưng không ngờ cái túi thủng một lỗ, con chuột khỏe mạnh chạy ngay ra ngoài thoát, còn con kia, vì đói, mệt, thiếu ngủ nên không chạy được và chết. Vậy đó, nhiều khi hoàn cảnh như nhau, cơ hội như nhau, do không biết cách “lạc quan” nên hay đổi “tại số”. Nào số má gì đâu, chỉ tại không ngộ mà thôi!

Vì vậy đừng quá lo chuyện hôm sau, hãy ngủ một giấc cho đã!

5. Rèn luyện cho mình có một thể lực tốt.

Điều này thì chẳng cần nói nhiều vì ai cũng biết nếu có thể lực tốt bạn sẽ tránh được bệnh tật, sẽ có một tinh thần mạnh mẽ, ý chí vững vàng, sẽ làm được nhiều thứ lắm chứ không riêng gì chuyện ngủ ngon. Vấn đề là tìm cho mình một môn rèn luyện nào đó phù hợp với thời gian, sở thích và quan trọng là chiến thắng được bản thân để không lười.

Chúng ta nếu vì sức khỏe đa phần đều rất ngại tập thể thao. Thường chúng ta chỉ tập những môn vì chúng ta thích, đam mê mà thôi. Ví dụ như Tennis, golf, đá bóng, múa bụng… Nhưng thực tế những môn đó khi còn khỏe, còn là thanh niên thì tập một phá mười, tập được một giờ thì uống bia rượu đến vài giờ(trừ golf) và nó không theo bạn được đến suốt đời. Cũng giống như những người nghiện thuốc lá thường ốm đến thập tử nhất sinh thì mới bỏ được thuốc, những người về già, sức khỏe kém thì mới hay tập thể thao, nhưng lúc đó chúng ta đã mất cái căn cơ sức khỏe rồi nên rất khó. Vì vậy bạn nên tìm cho bạn và tập ngay một môn nào đó lâu bền tới già, có thể tập mọi lúc mọi nơi, thời tiết nào cũng tập được. Như chạy bộ, bơi lội, nhảy dây, tốt hơn nữa là Thái Cực quyền, khí công, Yoga(Lưu ý Yoga ở VN rất hiếm người dạy giỏi và mấy người Ấn thì họ nói mình không hiều, phiên dịch thường ấm ớ) và phải coi việc tập như đánh răng rửa mặt hàng sáng. Còn nếu lười nhất thì bạn có thể chỉ tập “Suối nguồn tươi trẻ “(http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/suoi-nguon-tuoi-tre.35D987EE.html) hoặc tập chống tay hít đất(nếu là đàn ông), tập một số động tác cơ bụng, cơ lưng, giữ cho cái eo đừng lớn. Cái bụng chính là cái bồ chứa bệnh, càng lớn càng nhiều bệnh. Khác với ngày xưa, khi đó chúng ta khổ, thiếu ăn nên ai càng gầy càng hay ốm. Mà động ác tập cơ bụng, cơ lưng thì rất đơn giản, không cần dụng cụ. Chỉ cần nằm ngửa(cơ bụng), chân hơi co, tay chạm nhẹ dái tai, co người lên hết cỡ rồi hạ xuống. Nằm sấp(cơ lưng), chân thẳng hoặc móc nhẹ thành giường, tay vẫn cầm tai, ngóc đầu lên càng cao càng tốt rồi hạ xuống. 30-40 cái/1 tổ, mỗi lần thực hiện 4 tổ. Ngày nào cũng tập thì lưng, eo, bụng ngon ngay.

Đọc xong bài này mong rằng bạn tìm ngay cho mình một môn thể thao nào đó để tập. Ngay lập tức, đừng chần chừ gì cả! Và thể thao rèn luyện sức khẻo là lâu dài, nhanh thì một vài tháng, lâu thì một vài năm, còn nếu muốn một vài ngày thành voi thì bạn phải sang Gia Lâm, đến xã Phù Đổng, ra ngoài đê gần đền thờ hạ, dẫm vào cái dấu chân năm xưa thân mẫu Thánh Gióng dẫm phải thì mới được!

(Còn nữa)

Hà nội, ngày 05 tháng 12 năm 2012

Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s