37KT1 – ÔI CÁI LỚP TÔI – PHẦN 2

Posted: Tháng Mười Hai 15, 2012 in Uncategorized
Thẻ:,

Phần 1: https://phamphuquang.wordpress.com/2012/10/21/37kt1-oi-cai-lop-toi/

PTDC0007

…Hai mươi năm nhìn lại, quãng thời gian năm năm chung trường chung lớp cũng chẳng phải ngắn ngủi gì. Đủ để cho loài voi đẻ được một lứa. Đủ để cho mình phác họa được vài nét chân dung của một số người. Có thể không hoàn toàn đúng, nhưng có sao mình cứ vẽ vậy. Ai muốn đẹp thì mang phong bì đến gặp riêng mình…

Bắt đầu hoàn hồn, sau một ngày vắt óc suy nghĩ một cách rất nghiêm túc, mình quyết định viết tiếp phần hai.

Kính thưa các anh, các bạn!

Lần họp lớp này là một thành công ngoài mong đợi. 27/34 lời hứa đã được thực hiện. Có Trung cà đẫn, Hùng già, Minh Thúy, Thế Phong, Đỗ Văn Sáng, Thuận xê bát cheo thất hứa. Mấy nhân vật này đề nghị thằng Dũng xoăn vẫn bổ chi phí vào giữa đầu. Đinh Ngọc Minh báo gia đình có việc đột xuất, nhưng lại có thêm Sinh bệnh và Trực già ngoài dự kiến. Tổng cộng có 29 nhân tài. Nói chung có lẽ đây là lần đầu tiên đầy đủ và vui vẻ như vậy.

Xin phép các anh già nhé. Công đầu phải kể đến “thằng láo” Phạm Phú Quảng. Mình thật sự rất vui khi thằng Bình chuột từ Quảng Ninh cũng lên, uống với mình chén rượu, bắt tay thật chặt và cảm ơn mình đã khuấy động phong trào để mọi người cùng vui.

Xin có lời cảm ơn cả mấy chị em và rất mừng là tất cả đều ngày một xinh đẹp hơn.

Và tại sao lại hoàn hồn? Xin thưa rằng:

Thứ nhất: Những gì mình viết được phần đông các bạn ủng hộ, nhất là các bạn trẻ. Rất may là trong số bốn anh già được mình vẽ chân dung (http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/37kt1-nhan-tai-lang-ta-phan-1.35DA1BD8.html) thì có hai anh trốn là Trung cà đẫn và Hùng già, hai anh còn lại thì quá Classic, lại vì “đặc thù công việc” nên không được phép sử dụng Internet. Tóm lại là chưa đọc!

Thứ hai: Cũng chính vì vậy nên các anh vẫn hồn nhiên như cô tiên. Gặp nhau là anh NVT bắt tay cảm ơn mình đã hô hào anh em đông đủ và không quên nói thêm “Tuy nhiên anh cũng phải dung hòa tất cả. Anh phải nói với anh T….”. Rồi mình tự nhận lỗi “láo”, tự phạt một ly, mời anh T già mấy ly tạ tội với anh. Vậy là anh cho mình một bài rất đầy đủ về nhân, lễ, nghĩa, tín…, về cái sự đời không biết ai hơn ai, anh chưa nhờ chú và chú cũng chẳng nhờ anh gì… Mình chỉ biết uống thêm với anh vài ly rồi vâng vâng, dạ dạ. “Em biết lỗi rồi! Lỗi là tại anh chưa biết tận dụng công nghệ thông tin, anh chưa biết hưởng thụ thành quả công nghệ cao. Anh chưa đọc bài nào của em viết cả, mặc dù em đã gửi email và nhắn tin rất nhiều lần rồi. Em xin nhận lỗi với anh!” Rồi qua câu chuyện anh sửa luôn thằng Tuấn lùn. Thằng này láo hơn cả mình. Mình đã bảo rồi, cái lớp này rất lành, lành đến mức không biết cả đùa. Vậy mà thằng này dám đùa với anh NVT. Chết nghe con, còn tao còn mày, có ngày mày còn vạ miệng hơn tao…

Nhưng như vậy cũng hay, có đủ điều kiện để những người đã đọc bài của mình kiểm chứng tính chân thật của “Tiên đề” do Quảng viết ra. Nhất là cái thằng Lê Phong, nó cứ tưởng mình mô đi phê, cứ tưởng ai cũng nhớ dốt như nó. Mình sướng nhất là cả lũ cứ nhấm nháy nhau ngồi nghe các anh già chứng minh cho mọi người thấy… mình viết đúng! Hehe, sướng vãi!

Thứ ba: Người mình lo giận mình nhất là đôi nhân tài “ĐNS – LTH”. Vì vậy bài đó tới tận 2h30 sáng 29 mình mới post (http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/37kt1-nhan-tai-lang-ta-phan-3.35DA1CF5.html). Đúng như mình tiên đoán, đôi này là dân chuyên nghiệp, biết tận dụng thành quả công nghệ lắm, bài nào cũng đọc nhưng riêng bài này chưa đọc(Nếu mà chuyện làm ăn mình cũng tỉnh táo như này thì cái ghế kia đâu đến lượt bầu Đức ngồi. Than ôi, người tài chẳng gặp cơ duyên!). Mình sợ đôi này đọc xong giận không đi họp lớp nữa hoặc là sẽ chửi mình te tua. Nhất là đoạn “Lưới trời lồng lộng, “may” thưa mà khó thoát”. Phúc đức nhà thằng Quảng, tự nhiên cao hứng anh Trung lớp trưởng lại uốn nắn lão ĐNS và nhắc lại chuyện này. Mình thở phào, vậy là có bằng chứng hẳn hoi chứ chẳng phải lá cải. Miệng người già nói có trọng lượng lắm! Chỉ có điều mình không ngờ là tối về ĐNS lại nhắn tin chửi mình vì một chuyện khác. Lão nhắn “Đcm mày, tao chơi với mày bao nhiêu năm đã bao giờ nói xấu mày bao giờ chưa? Tao bóp vú bao giờ?…”. Mình sợ quá tắt máy luôn. Sau đó nghĩ lại mới nhớ, mình nói lão “Chào bằng tay” chứ có nói bóp vú bao giờ đâu. Định nhắn tin chửi trả nhưng lại sợ. Đánh nhau thì mình không sợ, mấy ông càng to càng dễ đánh trúng. Nhưng sợ nhất là ông rủ vật tay. Nên thôi!

***

Vả lại mình cũng nghiệm ra rồi, với tính xởi lởi, thích giao lưu như mình, từ lúc bước chân ra Hà Nội đến giờ quen biết vô vàn, chắc không dưới 2.000. 15 năm đầu ai nghe nói đến mình đều khen hay, đều nói tốt. Tưởng ai cũng hay, cũng tốt với mình. Tuần chay nào cũng có nước mắt, cuộc vui nào cũng là người trả tiền. Thì 15 năm đó là đồ bỏ. Hai năm tiếp theo thì lác đác có người chê hoặc không khen, là hai năm bắt đầu hiểu ra. Hai năm tiếp theo nữa, phần lớn bỏ mình mà đi, nói xấu thì nhiều lắm, thì hai năm đó được nhiều thứ. Được nhất là giải quyết được hết ruột thừa, mụn nhọt! Dạo này da dẻ trơn tru thôi rồi! Một năm gần đây nhất, nghe ai khen, ai nói tốt là mình giật mình lắm. Vì mình có gì hay, có gì tốt đếch đâu mà khen! Và một năm này mình được gần gia đình nhiều hơn!

Mình nhớ năm lớp 10, mình ở chung với thằng Vũ Chuột và bố nó. (http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/k18-o-voi-vu-chuot.35D9983F.html). Bố nó rất quân phiệt, hơi có gì không vừa ý là ông mắng ngay, anh em nhà nó không cẩn thận là ăn đòn nặng. Có lần ông mắng nó việc mà nó không làm. Nó trả lời “Không phải con mần”. Nhưng giọng hơi cao. Ông chửi cho một trận và nói “Cha mẹ nói là con cái phải nghe. Đúng thì phải sửa, chưa đúng thì coi đó mà rút kinh nghiệm”. Hai mươi hai năm rồi nhưng mình nhớ chính xác từng chữ. Cho nên nếu ai nói xấu mình cứ thoải mái, nếu không đúng cũng không sao. Để mình còn biết “À, như vậy là xấu, là không hay”, để mình còn tránh!

***

Đấy, chừng đấy chuyện cùng một ngày thì công dân loại một còn tá hỏa chứ đừng nói đến cái loại “láo”, nhiều tội như mình.

Nhưng mình nghĩ kỹ rồi. Một liều, ba bảy cũng liều, viết thêm bài này nữa rồi tạm lánh mặt đi một thời gian. Tránh voi chẳng xấu mặt nào. Nghe ngóng xem tình hình dư luận thế nào rồi tính tiếp. Biết đâu có người sợ bị xấu dúi cho cái phong bì thì lại được bữa tươi(Thực ra mình đã gợi ý vài lần rồi mà chưa thấy gì).

Ôi cái lớp tôi!

PS: Nhắc thằng Dũng xoăn nhớ bổ sung danh sách mới gửi cho tất cả mọi người kèm theo ảnh chụp hôm 30. Tiền quỹ lớp thừa nên gửi vào Ngân hàng BIDV, là ngân hàng to, uy tín lại có người nhà làm, có gì còn dễ bề can thiệp. Đừng gửi vào Á Châu như năm ngoái, cả năm mà 4 triệu 9 vẫn hoàn 4 triệu 9. Chẳng được đồng lãi nào!

Hà nội, ngày 01 tháng 10 năm 2012

Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s