CON CHÚNG TA ĐỀU LÀ THẦN ĐỒNG CẢ – PHẦN 5: Chuyện con chữ

Posted: Tháng Mười 21, 2012 in Uncategorized
Thẻ:

Chữ bố mình viết thường ngày.

Chữ bố mình viết thường ngày.

(Chúc mừng các mẹ nhân ngày Phụ Nữ Việt Nam)

Vụ chữ viết thực ra mình cũng chỉ cần cu cậu nhà mình viết được sạch sẽ, rõ ràng, không cần phải đẹp nhưng quan trọng là khi nào cần(như lúc thi) viết sạch, rõ là phải làm được. Bình thường trên lớp viết sao thì viết, miễn là đầy đủ thông tin và đọc được. Thậm chí mình sẽ khuyến khích con viết tắt, ký hiệu,…

Mình cũng không hề thích trẻ con viết kiểu như thi “vở sạch chữ đẹp”, vì mình thấy viết đều tăm tắp và giống nhau, viết như in như thế thì chẳng có cá tính gì. Đảm bảo để 10 bài được giải cạnh nhau đố ông bố bà mẹ nào nhận ra bài nào của con mình? Rất ủng hộ cách của mẹ @queanhcc.

Mình hiểu chuyện này vì ngày trước mình là nạn nhân của chữ cải cách.

Hồi đó mẹ mình là giáo viên cấp 1 trường làng, thế nên cho mình học trước một tuổi. Ở quê mình cải cách đến muộn hơn một chút, mình nhớ là mình đang học lớp 3 thì họ cải cách lớp 2, mẹ mình nghe nói cải cách hay lắm nên cho mình lùi lại một năm, vừa đúng tuổi, lại vừa khoa học. Thế là mình đang viết chữ bà bầu(có bụng), cũng không đến nỗi nào, phải chuyển sang viết chữ Nga ngố. Mà ai gặp trường hợp này mới thấy cái tai hại của nó. Hai con chữ cứ đá nhau suốt ngày, lúc thì đực, lúc thì cái, nhất là những chữ viết hoa thì tệ vô cùng. Cái chữ cũ nó đẹp là vậy, bay bướm là vậy, chỉ vì nịnh thối Liên Xô mà mấy ông nhà nước nỡ bắt con cháu viết xấu dã man như vậy. Mình thấy nó cứ cộc lốc, cụt ngủn như dở hơi í. Nên chữ mình càng ngày càng xấu. Đến lớp 5,6,7,8 thì xấu đến mức (nói nhỏ là giống như cu cậu nhà mình cách đây mấy tháng) tự mình cũng đọc không được.

Rồi ngoài chuyện chữ viết ra thì còn vấn đề sách giáo khoa nữa. Lúc đầu học chương trình cũ thì còn sách của chị để lại(Bố mình có kỷ luật thép về chuyện sách vở. Mình là con út, trên có 3 chị, chị đầu 1961, mình 1975 nhưng sách của chị đầu học đến tay mình gần như nguyên vẹn, chỉ có vài vệt mực nhỏ, một hai chỗ rách bé xíu mà thôi). Nhưng đến khi chuyển học cải cách thì: ôi thôi thôi! Cả trường cũng chỉ được vài bộ, chỉ có giáo viên có và mỗi lớp được khoảng 2-3 bộ. Cứ khoảng 15 em chung nhau 1 bộ. Mẹ mình là giáo viên nhưng năm đó không dạy lớp 3 nên cũng chẳng có sách lớp 3. Vậy là cứ ù ù cạc cạc, bữa đực bữa cái, đến cô giáo cũng lúng ta lúng túng.

Chưa hết cái bực, đến năm hết lớp 8, ông nhà nước lại cho lựa chọn. Giỏi thì lên lớp 10 theo hệ chương trình cũ, dốt thì học lớp 9 theo hệ cải cách. Lúc đó thì mẹ mình lại muốn mình lên lớp 10. Chẳng lẽ lại chịu mang tiếng dốt! Thế là mèo lại hoàn mèo! Lại bắt viết chữ có bụng…

Chao ôi, con chữ của mình, mỗi ngày nó mang một hình dạng khác nhau. Có cuốn sổ tay chép linh tinh(lúc đó bắt đầu biết thích con gái) mà nhiều khi mở ra mình tưởng thằng nào viết trộm vào đấy. Xấu không thể mả được! Mình còn nhớ là đầu tiên viết thẳng, rồi thấy họ viết nghiêng đẹp nên mình xoay cái vở đi một chút cho chữ nghiêng, nhưng viết một vài hôm thì nó lộn tùng phèo hết cả lên, sau viết lại chữ thẳng cũng không được nữa! Cứ mỗi hôm mình lại cho nó một góc nghiêng nhất định áng chừng nào đấy.

Ấy nhưng đừng nghĩ vậy là mình sẽ viết xấu mãi. Vào lớp 10, mình thích một cô(http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/k18-minh-minh.35D998D1.html). Mà khi một “thằng” đàn ông mới lớn thích một cô thì chuyện gì cũng có thể xảy ra. Ngày đấy chưa như bây giờ, chưa có di động, chưa có internet, phương tiện truyền thông chính vẫn là “viết thư”. Mà viết thư thì hỏng bét. Đến mình còn chẳng đọc được chữ mình nữa là người khác. Thế nên mình mới quyết tâm cải tổ “con chữ”. Mình tự nghĩ, bố mình đâu được học hành gì nhiều đâu sao có thể viết được đẹp như vậy(đến tận giờ mình cũng chưa thấy ai viết chữ phăng đẹp như vậy)? Nên mình học theo, và vài tháng là chữ ngăn nắp và đẹp lên trông thấy. Các cụ nói chớ có sai: “Yêu nhau mấy núi cũng trèo…” Và cái hay nhất mà mình thấy trong chuyện sửa chữ này là đã sửa được một lần thì sau này muốn sửa nữa rất dễ. Lâu lâu mình thấy chữ ai đẹp là mình bắt chước viết theo. Đến bây giờ chữ kiểu gì mình cũng viết được. Thẳng, nghiêng trái, nghiêng phải, tròn, dẹt, phăng, nghiêm… viết được tuốt! Nhưng vẫn chưa bằng được cái móng tay của bố mình…

Thế đấy, giờ mình lại nghĩ giá mà việc dạy con cũng dễ như việc sửa chữ thì tốt biết bao!

Hà nội, 20 tháng 10 năm 2012

Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s