37KT1 – ÔI CÁI LỚP TÔI

Posted: Tháng Mười 21, 2012 in Uncategorized
Thẻ:,

Thành lập trường 2011

Thành lập trường 2011

Cái duyên

Mùa hè năm 1992, mình chân ướt chân ráo bước chân vào trường Đại Học Xây Dựng Hà nội. Là trường mình chọn đi theo trong số bốn trường đại học thi đậu. Chị gái mình là giáo viên trường Đại Học Bách Khoa Hà Nội đã dẫn mình đi nhập trường. Tại đây chị gặp một người bạn học cũ đang là giáo viên khoa Quản Trị Kinh Doanh Trong Xây Dựng(Khoa Kinh Tế). Chị này nói “Khoa này giờ hay lắm. Là khoa đào tạo Giám Đốc”. Thế là chị mình nghe bùi tai. Mình thì sướng rơn. Từ bé tới lớn ở nhà quê, điện cũng tận lớp 8 mới có, toàn gặp các cô, các bác nông dân bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Họa hoằn lắm thì cũng chỉ có vài người cán bộ ở xã hay là giáo viên như mẹ mình thì đều nghèo rớt mùng tơi. Hàng năm tới ngày giáp hạt đều tướt mồ hôi chịu đói. Chỉ duy có hai thằng bạn là nhà giàu có(Hồi đó mình nghĩ thế). Thằng thứ nhất là con ông chủ tịch huyện, thằng thứ hai là con ông giám đốc Trạm Bơm Linh Cảm. Vì vậy khi nghe nói học làm “giám đốc” thì sướng lắm. Tức thì ghi danh vào lớp 37 Kinh Tế 1. Lớp chính qui, lớp oai nhất, mấy lớp còn lại là mở rộng. Đi đâu ai hỏi khi trả lời cũng nhấn mạnh hai chữ Kinh Tế.

Vỡ vạc

Vào lớp được mấy hôm thì có mấy ông nhiều tuổi hơn, bật từ khóa trên hoặc trường khác xuống, trong đó có Đinh Nho Sơn, có vẻ hiểu biết nói “Khoa Kinh Tế là đồ ẻ(đồ ỉa), không đủ điểm khoa khác thì mới vô đây chơ mi điên à”. Hóa ra khoa Kinh Tế hồi đó chỉ hơn được khoa Vật Liệu và khoa Máy Xây Dựng một chút. Chẳng ai muốn học cả. Hồi đó hot nhất là khoa Cảng Biển, khoa Xây Dựng(khoa Kiến Trúc thuộc diện thi khác), rồi đến Cầu Đường… cuối cùng là Máy Xây Dựng. Hehe

Nhưng ở đời cái gì cũng có thể, chẳng ai nắm tay được cả ngày. Đến 1997, lúc ra trường, ngành xây dựng của nước ta đang từng bước hiện đại hóa. Bắt đầu tiếp cận với máy móc hiện đại, bắt đầu cơ giới hóa(chứ không như thằng Hùng KV cho công nhân đội bê tông từ tầng một lên tầng 11 nữa – xem bài “Nhân tài làng ta”) thì khoa Máy Xây Dựng lại thành hot. Mấy thằng học khoa này ra trường cái kiếm được việc ngon ngay.

Hết lo

Mới vào trường thì sinh viên nào cũng lo, mình cũng không là ngoại lệ. Chị mình bảo “Thi được vào trường thì dễ, mày học cho ra được trường thì mới khó. Trường chị cứ 10 đứa Nghệ Tĩnh vào thì chỉ có 2-3 đứa ra trường đúng thời hạn thôi. Mà tao nghe nói Xây Dựng còn khó hơn. Liệu mà học cho tử tế”. Rồi chị mình kể cho mình nghe một loạt dẫn chứng. Mình nghe cũng phát hoảng. Cứ nghĩ đậu đại học là hết lo, ngờ đâu còn lo hơn. Khi vào học những tháng đầu mình rất lo nên chăm chỉ đi học và chịu khó ôn bài. Hết kì một, điểm khá cao, được học bổng toàn phần 49.500 đồng. Tuy không nhiều nhưng được cái không phải đóng học phí và đã bắt đầu biết đi làm thêm, dạy gia sư… nên cũng không thiếu thốn gì. Cũng chính vì thấy học không khó, từ đó mình bắt đầu lười dần. Đi học chủ yếu là để đủ số lần điểm danh. Môn nào làm chặt quá thì lên lớp mình cũng chỉ ngủ chờ điểm danh chứ chẳng học gì. Gục xuống bàn ngủ nhiều thì bị thầy cô mắng nên mình tập ngủ ngồi. Đến bây giờ mình vẫn có thể ngủ ngồi mà không cần chống cằm. Tuy vậy do đã biết cách học nên dù lười thì hai năm đại cương mình vẫn không phải thi lại môn nào và được lên thẳng Giai đoạn 2.

Từ năm thứ 3 thì mình thấy việc học rất nhàn và cũng chẳng còn mục tiêu gì nhiều nên hay chơi và đi làm thêm hơn là học, miễn sao vẫn có học bổng và thi qua là được.

Lớp mình – 37KT1

Vào năm nhất, lớp mình chỉ có 27 hay 31 người gì đó, mình không nhớ rõ lắm. Hỏi anh Trung lớp trưởng cũng không nhớ rõ. Cái ông này chán ghê! Tất cả đều đực rựa, à quên, có mỗi một mụn con gái là Lê Thị Hoan mà chúng mình cũng coi như con trai. Bà này có cái tài là từ sáng đến tận lúc học xong cả 6 tiết không bao giờ rời khỏi cái chỗ ngồi. Bọn con trai cứ kháo nhau chắc bà này đóng bỉm. Trong lớp có mấy anh già là Nguyễn Văn Trung, lớp trưởng(bây giờ làm giáo viên của trường), Vũ Mạnh Tiến(Tiến già), Phạm Nam Trung(Trung cà đẫn), Nguyễn Đăng Hùng(Hùng già), Trung Trực(Trực già) và Fromvuthia(Người Cambodia. Hỏi tối thứ bảy mà không đi chơi à? Ông trả lời “Đi chơi no rồi”). Riêng dân Nghệ có bảy thằng.

Đến năm thứ ba, sau khi vượt giai đoạn thì trường xóa bớt mở rộng, cho ghép thêm vào chính quy. Lớp mình đón thêm mười mấy thành viên mới. Cũng chẳng nhớ chính xác có bao nhiêu người. Anh Trung lớp trưởng cũng không nhớ. Chỉ nhớ là có thêm sáu bông hoa tươi. Từ đó mấy thằng đực rựa thấy tử tế hơn, từ tóc tai, ăn mặc đến đi đứng nói năng, đánh rắm cũng bé lại. Cả mình cũng vậy, cũng bớt ngủ ngồi hơn.

Năm cuối khi ra trường, lớp mình xuất chuồng được đâu hơn ba chục mạng. Bảy thằng dân Nghệ chỉ còn có hai là mình và Đinh Nho Sơn. Mà mình tin là do ở chung với mình mới ra được chứ không thì cũng bật từ lâu rồi. Quả thật, chị mình nói không sai! Chỉ có điều chị mình biết không hết, chỉ có dân Nghệ và dân Hoa Thanh Ống là hay bật thôi, chứ dân Hà Nội và loanh quanh Hà nội thì chỉ cần vào được là ra được. Có lẽ gần nhà nên gia đình sát sao hơn, vả lại Nghệ và Thanh vốn khổ sẵn, nếu không khổ thì cũng chẳng có gì chơi. Nay ra Thủ Đô thì tha hồ xả láng, chẳng thiết gì học. Nên bật!

Lành quá

Lớp mình thuộc loại lành, rất lành. Nam thanh, nữ tú ai cũng lành. Chỉ có một số thằng ở ký túc như Trung cà đẫn, Hùng già, Tuấn toét… là hơi hư. Lười học và nghe nói có lô đề, cờ bạc, nhưng cũng không đến nỗi trộm cắp, cướp giật. Còn lại lành đến mức chẳng biết cả đùa nữa.

Tính mình hay đùa và cũng đã vài lần vạ miệng vì đùa rồi mà vẫn không chừa. Nó thành cái tật. Năm thứ nhất, vào giờ thể dục, mình còn nhớ hôm đó là nhảy xa. Cả lớp có mỗi tí gia vị là bà Hoan, muốn cho vui nên khi bà này nhảy thì mình nói “Cẩn thận rơi”. Thế mà ông giáo thể dục đuổi luôn. Phải nhờ chị mình chạy chọt mãi và cả bà Hoan nói giúp thì thầy mới cho học.

Nhưng suy cho cùng, cuộc sống mà không có tiếng cười thì thật là nhàm chán, là địa ngục. Người mà không biết đùa thì giống cái máy quá. Mình vẫn chủ trương phải vui vẻ, phải cười và đưa lại niềm vui cho mọi người quanh mình. Và để được vui vẻ, được thoải mái thì con người ta phải bỏ bớt “cái tôi” đè nặng trên đầu đi mà sống. Phải phóng khoáng và quảng đại. Có vậy mới không sa đà vào tiểu tiết, không chấp nhặt lẫn nhau. Vì nếu chấp nhặt lẫn nhau thì khó sống lắm. Người già thì hay trung tiện, chẳng lẽ cứ chấp họ sao?

Cũng như nhà hiền triết Disraeli đã nói:

“CUỘC ĐỜI THẬT NGẮN NGỦI, DO VẬY ĐỪNG SỐNG NHỎ NHOI”.

Hay như Dương Trạch Tế đã mở đầu bài luận nổi tiếng khắp thế giới “Tâm sự tuổi già”:

“Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già… Chẳng dám nói hiểu hết mọi điều nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì sống mới thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày, mất một ngày

Qua một ngày, vui một ngày

Vui một ngày, lãi một ngày…”

http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/tam-su-tuoi-gia.35D99E61.html

***

Học phổ thông mình chuyển trường rất nhiều lần. Hè vừa qua mình tổ chức nhiều cuộc họp mặt rất vui. Trong đó phải kể đến hội khóa 20 năm ra trường K18 PTTH chuyên Phan Bội Châu, Nghệ An. Chúng mình chưa một lần tổ chức, nhưng bắt đầu bằng một vài tin nhắn, rồi email tìm nhau, rồi hẹn nhau. Ban đầu thì chỉ có một ít người tham gia, sau đông dần thành một diễn đàn. Chọc nhau, chửi nhau chí chóe. Cuối cùng đến ngày họp đã đủ đến gần 90%, mấy người trong nước gần như đủ cả. Chỉ có vài người ở nước ngoài và vài người không liên lạc được là thiếu thôi. Cũng qua những lần trêu chọc, đùa vui đó đã tạo cảm hứng cho mình đã làm được một số bài tản văn và thơ rất được các bạn yêu thích. Thầy cô cũ cũng rất xúc động.

http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/k18-chuyen-lam-tho.35D997EF.html

http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/k18-beo-the-sao.35D99AF1.html

http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/k18-gieng-doi.35D99AD5.html

http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/k18-hai-nguoi-khong-lo.35D99AC9.html

http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/k18-minh-minh.35D998D1.html

http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/k18-ky-tuc-truong-phan.35D9983A.html

Từ kinh nghiệm đó, hôm trước sau khi lấy danh sách từ thằng Dũng xoăn, mình đã điện thoại cho từng người. Tổng số 38 thì liên lạc được 37 và có 34 người xác nhận có mặt. Vui nhất là cả bảy nàng đều quyết tâm để năm ông chồng ở nhà đi dự(Còn hai cô lỡ dại lấy chồng cùng lớp nên không rứt ra được).Để khuấy động phong trào, mình nhắn một tin cho tất cả mọi người. Trong đó có văng ra một tí, mà đã cẩn thận nhắn là “Xin lỗi các anh già” và đã nhắn riêng cho anh Trung lớp trưởng là “Em chửi bới tí khuấy động phong trào cho vui anh nhé”. Vậy mà ông Trung này cũng chẳng nhắn lại gì. Sau đó đầu tiên là nhận được tin nhắn của Đinh Ngọc Minh. Cô này nhắn: “Quảng ơi, sao đanh đá thế”. Mình đánh giá cao cô này, vì cô này ngày xưa cực hiền, ít nói, vậy mà bây giờ lại là người phản kháng đầu tiên. Chờ mãi chẳng thấy ai trả lời, sợ các bạn nữ giận nên lại phải nhắn xin lỗi các bạn nữ. Lúc đó mới thấy Bùi Thị Quỳnh Trang trả lời “Có thế chứ, làm tớ tức từ nãy giờ”. Trang ơi là Trang, tức thì cứ nói, cứ chửi văng cả lên cho sướng chứ sao phải khổ thế??? Rồi có thêm Thọ mốc nhắn “Úi giời ơi…”. Đúng là Trường Thọ, thằng này từ xưa tuy rất hiền, như con gái nhưng lại là người biết dí dỏm. Rồi đến Phúc nhắn “Ok”. Thằng này hồi đi học rất ít nói nhưng học xong nghe nói về làm đệ anh Trịnh Đình Dũng nên thay đổi thật nhiều. Đơn giản và rộng lượng. Đáng mừng!

Đúng như mình tiên đoán. Cuối cùng là bác Vũ Mạnh Tiến, cái thành trì vô cùng hiếm còn sót lại của xã hội Phong Kiến, khẩu thần công thời Trung Cổ. To, nặng, và kêu! Ông này làm công an từ hồi ra trường. Cố chấp và nguyên tắc vô cùng. Đọc cả danh sách 38 người thì chỉ mỗi mình ông là không có địa chỉ email. Hỏi thì ông nói “Đặc thù công việc bên anh nó thế”. Nếu mà lãnh đạo nước nhà ai cũng nguyên tắc và chuẩn mực như ông thì dân được nhờ. Bạn mình cũng đầy người làm công an mà chúng nó cũng có email cả đấy thôi, chỉ có điều chúng nó không làm việc qua email.

Đầu tiên là ông nhắn “Thằng nào mà láo thế?”(Mặc dù đã biết thừa là mình). Mình cố tình trêu ông thêm một tí “Em đã xin lỗi các anh già rồi mà. Anh còn trẻ à?”. Cứ tưởng ông bỏ qua, ai ngờ ông cho mình một văn bản có đầy đủ đầu mục 1,2,3,4… hẳn hoi. Bằng chứng, vật chứng rõ rành rành. Đố thằng “láo” tên là Quảng cãi được! Nhớ đến vụ thầy thể dục, sợ phải vạ miệng, mình đành phải nhắn luôn mấy tin xoa dịu, còn hứa mời bác đi cà phê để tạ lỗi nữa…

Rồi không thấy ông nói gì luôn!

Chán như con gián!

Thư giãn đi, bỏ bớt cái đặc thù ngành nghề đi, nhìn vào mặt tích cực của sự việc đi mà sống anh Tiến ơi! Còn được là bao!

Những người còn lại không nói gì, theo mình thì các bạn đã già cả rồi. Xin tặng các bạn câu này cùng ngẫm nhé:

Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già. Tuổi không già mà tâm già, thế là không già mà già!

Ôi cái lớp tôi!

PS: Nhắn thằng Tuấn toét sao dạo này ít nói thế? Ngày xưa thằng này khi nào cũng toe toét, khi nào cũng vui. Từ lúc về làm giám đốc xưởng cửa nhựa cho ông Thông thì chẳng thấy nói đ. gì cả. Chắc miệng bận liếm nước bọt đếm tiền hả?

Hà nội, ngày 28 tháng 09 năm 2012

Phạm Phú Quảng

Advertisements
Bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s