Archive for Tháng Mười 21, 2012

37KT1 – NHÂN TÀI LÀNG TA – PHẦN 1

Posted: Tháng Mười 21, 2012 in Uncategorized
Thẻ:,

Anh Trung lớp trưởng

Anh Trung lớp trưởng

Hai mươi năm nhìn lại, quãng thời gian năm năm chung trường chung lớp cũng chẳng phải ngắn ngủi gì. Đủ để cho loài voi đẻ được một lứa. Đủ để cho mình phác họa được vài nét chân dung của một số người. Có thể không hoàn toàn đúng, nhưng có sao mình cứ vẽ vậy. Ai muốn đẹp thì mang phong bì đến gặp riêng mình.

Lớp trưởng Nguyễn Văn Trung

Đầu tiên là một người rất đặc biệt, người suốt năm năm là đầu tàu của cả lớp, mặc dù cũng thuộc hàng đồ cổ, nhiều khả năng là đầu máy hơi nước.

Sinh năm 1965 hay 1966 gì đó, ông này đi bộ đội về rồi làm những gì ở đâu đâu chán rồi mới thi vào đại học. Vậy mà cũng vẫn đậu được một trường khó như Xây Dựng. Đáng nể! Vào nhập học, mình nhớ trông ông này vừa già vừa trẻ. Dáng người thấp nhỏ, có lúc trông rất già nhưng cũng có lúc ngây thơ như trẻ con. Có lần thằng Vinh cận trêu gì, ông nổi khùng đánh luôn, và cũng là trận đánh nhau duy nhất mình chứng kiến của lớp mình trong cả năm năm học.

Vì nhiều tuổi nhất nên ông được bầu làm lớp trưởng. Bản chất thì không hẳn là thông minh và nhanh nhẹn bằng một số người khác trong lớp, nhưng rất trách nhiệm với công việc và với bản thân. Đúng mực trong mọi chuyện(trừ mỗi lần đánh nhau). Nhưng cũng nhiều khi hơi thụ động và nguyên tắc quá, cho nên các phong trào của lớp hơi buồn tẻ, không được như các lớp khác. Đến năm thứ ba, khi có thêm sáu bạn nữ thì phong trào của lớp cũng rôm rả hơn đôi chút. Hình như có tổ chức đi chơi xa đâu được một, hai lần gì đó. Rồi ông này cũng thích vài cô trong số bảy cô. Sâu đậm nhất có lẽ là cô Trang, nhưng ra trường rồi lại thấy không đi cùng nhau nữa. Chắc cô Trang tìm được người khác đẹp trai hơn.

Cũng vì cái trọng trách lớp trưởng này mà mình thấy ông rất cố gắng. Cố gắng từ việc học hành cho đến tư cách đạo đức. Hồi đầu thấy sức học của ông này không mấy cao, nhưng càng về sau ông càng chăm chỉ và chắc chắn. Việc gì cũng lo lắng rất xa. Đến khi tốt nghiệp được giữ lại trường làm giáo viên.

Mình vẫn hoài nghi, nếu không được bầu làm lớp trưởng thì không biết ông có ra trường đúng hạn kỳ hay không?

Trung cà đẫn

Mình cũng chẳng hiểu sao ông này lại có tên như vậy? Chỉ nhớ ông này rất đặc trưng của trai thành phố hoa phượng đỏ. Ông bật từ K33 hay K34 gì đó của Bách Khoa. Cao ráo, đẹp trai, đàn hay, hát giỏi, múa mép hay, rượu cũng hay. Khi nào cũng cười hớ hớ. Cưa cô nào thì cô đó khó thoát. Mình không thân ông này lắm nhưng nghe bọn Hùng KV, Dũng xoăn, ông Hùng già… nói ông này nhiều người yêu lắm. Có khi yêu một lúc 3,4 cô. Hồi đó mình còn ngây thơ nên thấy lạ lắm. Đến năm thứ tư hay năm cuối gì đó thấy ông này có thời gian yêu cô Thu, nhưng sau cũng chẳng đi đến đâu. Ra trường ông lấy một chị cùng trường, nghe nói rất được!

Chuyện học ông này thì dài lắm. Bố đi học rất lười, khi nào cũng chỉ có một cuốn vở đút đít. Giống thằng Hưng mèo và ông Hùng già. Đi thi thì quay bài và mấy thằng ngồi gần làm hộ, vì bố có học gì đâu. Thế mà rồi cũng tốt nghiệp được. Tài thật!

Tiến già

Đầu sáu, đít chơi vơi. Không biết các bạn trong lớp nghĩ sao chứ riêng mình rất ấn tượng ông này từ hồi mới vào trường. Nhìn ông mình cứ tưởng tượng ra một ông cán bộ hành chính phường đi học. Khi nào cũng tỏ ra rất nghiêm túc, rất quan trọng, và rất già. Nhiều khi nghĩ đến ông mình thường cố tưởng tượng ra cái khuôn mặt ông đang cười mà ngồi cả tiếng đồng hồ cũng nghĩ không ra. Cứ sắp ra thì bộ mặt xe tăng với hàng râu con kiến lại đè vào, xóa mẹ nó hết! Trong lớp ông chỉ chơi với những ông cũng già về độ tuổi như ông, còn loại bắng nhắng như mình thì ông không bao giờ để mắt. Đến nỗi mình hay đùa tếu táo mà cả năm năm học cũng chưa dám đùa với ông một câu nào. Vừa rồi cách đây mấy ngày mới đùa ông một tí mà suýt tai họa. Khiếp quá!

Hồi đó ông vừ học, vừa đi làm. Ông nhận làm nhà tư, sửa chữa vặt vãnh. Có mấy đứa cùng lớp hồi đó đi theo làm phụ hồ, làm công nhân với ông. Tuy hơi cổ hủ, bảo thủ và nguyên tắc, nhưng được cái nghe nói ông sống rất đàng hoàng, rất tốt với anh em.

Mình còn nhớ, trông ông rất khỏe mạnh và từng trải. Ngày mới vào lớp bọn mình hay chơi trò vật tay. Cái loại vào trường cân sức khỏe 42 kg như mình thì bị loại từ vòng ngoài, chỉ còn lại mấy đứa khỏe nhất vật với nhau. Chán rồi chúng rủ ông, thì ông quay mặt đi, ý nói chúng mày thì tao chấp. Nhưng sau ông cũng vật. Mà ông khỏe thật, chẳng thằng nào chịu được ông cả. Mãi khoảng hai tuần sau có Đinh Nho Sơn nhập học muộn, cái con đười ươi này thì khỏe kinh hồn. Bọn mình ông chấp cả hai tay, đu cả người lên cũng không nhúc nhích. Ông Tiến phải về nhì tức thì.

Thế mới biết “Cao nhân tắc hữu cao nhân trị”! Hehee

Hùng già

Ông này hình như cũng thuộc hàng đầu sáu. Trước đây đi bộ đội, rồi làm lính gác lăng Bác xong thì thi vào Xây Dựng. Hồi đầu ông này ở ký túc xá, hay uống rượu và đánh nhau. Tính tình vui vẻ, trái ngược với ông Tiến già, ông này mặt già nhưng tâm hồn trẻ. Ai cũng chơi được, già trẻ chơi tất. Tính dễ dãi. May mà là con trai chứ là phụ nữ thì phải chuyển nhà ra Lò Đúc ở(cho tiện đi Cây đa nhà bò). Khi nào cũng gãi đầu cười xòa. Ông này giống ông Trung cà đẫn, đi học thì bữa đực bữa cái, chỉ có một cuốn vở dắt sau đít học tất cả các môn. Nhưng ông này hơn ông Trung cà đẫn là thỉnh thoảng có những môn vẫn muốn biết. Vẫn thường hỏi mình và Đinh Nho Sơn. Nhiều khi nói với ông một lúc, ông chăm chú lắng nghe rất kỹ. Xong hỏi lại là anh hiểu chưa thì ông lại gãi đầu cười xòa. Vui vãi!

Ra trường ông này cũng đi làm đủ thứ, quăng quật khắp nơi, có thời gian giun rũi thế nào lại làm cùng công ty mình. Nhưng cũng chỉ được một chốc rồi bỏ. Bây giờ nghe nói về Sơn Tây vui thú điền viên.

(Còn nữa)

 Hà nội, ngày 29 tháng 09 năm 2012

Phạm Phú Quảng

37KT1 – ÔI CÁI LỚP TÔI

Posted: Tháng Mười 21, 2012 in Uncategorized
Thẻ:,

Thành lập trường 2011

Thành lập trường 2011

Cái duyên

Mùa hè năm 1992, mình chân ướt chân ráo bước chân vào trường Đại Học Xây Dựng Hà nội. Là trường mình chọn đi theo trong số bốn trường đại học thi đậu. Chị gái mình là giáo viên trường Đại Học Bách Khoa Hà Nội đã dẫn mình đi nhập trường. Tại đây chị gặp một người bạn học cũ đang là giáo viên khoa Quản Trị Kinh Doanh Trong Xây Dựng(Khoa Kinh Tế). Chị này nói “Khoa này giờ hay lắm. Là khoa đào tạo Giám Đốc”. Thế là chị mình nghe bùi tai. Mình thì sướng rơn. Từ bé tới lớn ở nhà quê, điện cũng tận lớp 8 mới có, toàn gặp các cô, các bác nông dân bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Họa hoằn lắm thì cũng chỉ có vài người cán bộ ở xã hay là giáo viên như mẹ mình thì đều nghèo rớt mùng tơi. Hàng năm tới ngày giáp hạt đều tướt mồ hôi chịu đói. Chỉ duy có hai thằng bạn là nhà giàu có(Hồi đó mình nghĩ thế). Thằng thứ nhất là con ông chủ tịch huyện, thằng thứ hai là con ông giám đốc Trạm Bơm Linh Cảm. Vì vậy khi nghe nói học làm “giám đốc” thì sướng lắm. Tức thì ghi danh vào lớp 37 Kinh Tế 1. Lớp chính qui, lớp oai nhất, mấy lớp còn lại là mở rộng. Đi đâu ai hỏi khi trả lời cũng nhấn mạnh hai chữ Kinh Tế.

Vỡ vạc

Vào lớp được mấy hôm thì có mấy ông nhiều tuổi hơn, bật từ khóa trên hoặc trường khác xuống, trong đó có Đinh Nho Sơn, có vẻ hiểu biết nói “Khoa Kinh Tế là đồ ẻ(đồ ỉa), không đủ điểm khoa khác thì mới vô đây chơ mi điên à”. Hóa ra khoa Kinh Tế hồi đó chỉ hơn được khoa Vật Liệu và khoa Máy Xây Dựng một chút. Chẳng ai muốn học cả. Hồi đó hot nhất là khoa Cảng Biển, khoa Xây Dựng(khoa Kiến Trúc thuộc diện thi khác), rồi đến Cầu Đường… cuối cùng là Máy Xây Dựng. Hehe

Nhưng ở đời cái gì cũng có thể, chẳng ai nắm tay được cả ngày. Đến 1997, lúc ra trường, ngành xây dựng của nước ta đang từng bước hiện đại hóa. Bắt đầu tiếp cận với máy móc hiện đại, bắt đầu cơ giới hóa(chứ không như thằng Hùng KV cho công nhân đội bê tông từ tầng một lên tầng 11 nữa – xem bài “Nhân tài làng ta”) thì khoa Máy Xây Dựng lại thành hot. Mấy thằng học khoa này ra trường cái kiếm được việc ngon ngay.

Hết lo

Mới vào trường thì sinh viên nào cũng lo, mình cũng không là ngoại lệ. Chị mình bảo “Thi được vào trường thì dễ, mày học cho ra được trường thì mới khó. Trường chị cứ 10 đứa Nghệ Tĩnh vào thì chỉ có 2-3 đứa ra trường đúng thời hạn thôi. Mà tao nghe nói Xây Dựng còn khó hơn. Liệu mà học cho tử tế”. Rồi chị mình kể cho mình nghe một loạt dẫn chứng. Mình nghe cũng phát hoảng. Cứ nghĩ đậu đại học là hết lo, ngờ đâu còn lo hơn. Khi vào học những tháng đầu mình rất lo nên chăm chỉ đi học và chịu khó ôn bài. Hết kì một, điểm khá cao, được học bổng toàn phần 49.500 đồng. Tuy không nhiều nhưng được cái không phải đóng học phí và đã bắt đầu biết đi làm thêm, dạy gia sư… nên cũng không thiếu thốn gì. Cũng chính vì thấy học không khó, từ đó mình bắt đầu lười dần. Đi học chủ yếu là để đủ số lần điểm danh. Môn nào làm chặt quá thì lên lớp mình cũng chỉ ngủ chờ điểm danh chứ chẳng học gì. Gục xuống bàn ngủ nhiều thì bị thầy cô mắng nên mình tập ngủ ngồi. Đến bây giờ mình vẫn có thể ngủ ngồi mà không cần chống cằm. Tuy vậy do đã biết cách học nên dù lười thì hai năm đại cương mình vẫn không phải thi lại môn nào và được lên thẳng Giai đoạn 2.

Từ năm thứ 3 thì mình thấy việc học rất nhàn và cũng chẳng còn mục tiêu gì nhiều nên hay chơi và đi làm thêm hơn là học, miễn sao vẫn có học bổng và thi qua là được.

Lớp mình – 37KT1

Vào năm nhất, lớp mình chỉ có 27 hay 31 người gì đó, mình không nhớ rõ lắm. Hỏi anh Trung lớp trưởng cũng không nhớ rõ. Cái ông này chán ghê! Tất cả đều đực rựa, à quên, có mỗi một mụn con gái là Lê Thị Hoan mà chúng mình cũng coi như con trai. Bà này có cái tài là từ sáng đến tận lúc học xong cả 6 tiết không bao giờ rời khỏi cái chỗ ngồi. Bọn con trai cứ kháo nhau chắc bà này đóng bỉm. Trong lớp có mấy anh già là Nguyễn Văn Trung, lớp trưởng(bây giờ làm giáo viên của trường), Vũ Mạnh Tiến(Tiến già), Phạm Nam Trung(Trung cà đẫn), Nguyễn Đăng Hùng(Hùng già), Trung Trực(Trực già) và Fromvuthia(Người Cambodia. Hỏi tối thứ bảy mà không đi chơi à? Ông trả lời “Đi chơi no rồi”). Riêng dân Nghệ có bảy thằng.

Đến năm thứ ba, sau khi vượt giai đoạn thì trường xóa bớt mở rộng, cho ghép thêm vào chính quy. Lớp mình đón thêm mười mấy thành viên mới. Cũng chẳng nhớ chính xác có bao nhiêu người. Anh Trung lớp trưởng cũng không nhớ. Chỉ nhớ là có thêm sáu bông hoa tươi. Từ đó mấy thằng đực rựa thấy tử tế hơn, từ tóc tai, ăn mặc đến đi đứng nói năng, đánh rắm cũng bé lại. Cả mình cũng vậy, cũng bớt ngủ ngồi hơn.

Năm cuối khi ra trường, lớp mình xuất chuồng được đâu hơn ba chục mạng. Bảy thằng dân Nghệ chỉ còn có hai là mình và Đinh Nho Sơn. Mà mình tin là do ở chung với mình mới ra được chứ không thì cũng bật từ lâu rồi. Quả thật, chị mình nói không sai! Chỉ có điều chị mình biết không hết, chỉ có dân Nghệ và dân Hoa Thanh Ống là hay bật thôi, chứ dân Hà Nội và loanh quanh Hà nội thì chỉ cần vào được là ra được. Có lẽ gần nhà nên gia đình sát sao hơn, vả lại Nghệ và Thanh vốn khổ sẵn, nếu không khổ thì cũng chẳng có gì chơi. Nay ra Thủ Đô thì tha hồ xả láng, chẳng thiết gì học. Nên bật!

Lành quá

Lớp mình thuộc loại lành, rất lành. Nam thanh, nữ tú ai cũng lành. Chỉ có một số thằng ở ký túc như Trung cà đẫn, Hùng già, Tuấn toét… là hơi hư. Lười học và nghe nói có lô đề, cờ bạc, nhưng cũng không đến nỗi trộm cắp, cướp giật. Còn lại lành đến mức chẳng biết cả đùa nữa.

Tính mình hay đùa và cũng đã vài lần vạ miệng vì đùa rồi mà vẫn không chừa. Nó thành cái tật. Năm thứ nhất, vào giờ thể dục, mình còn nhớ hôm đó là nhảy xa. Cả lớp có mỗi tí gia vị là bà Hoan, muốn cho vui nên khi bà này nhảy thì mình nói “Cẩn thận rơi”. Thế mà ông giáo thể dục đuổi luôn. Phải nhờ chị mình chạy chọt mãi và cả bà Hoan nói giúp thì thầy mới cho học.

Nhưng suy cho cùng, cuộc sống mà không có tiếng cười thì thật là nhàm chán, là địa ngục. Người mà không biết đùa thì giống cái máy quá. Mình vẫn chủ trương phải vui vẻ, phải cười và đưa lại niềm vui cho mọi người quanh mình. Và để được vui vẻ, được thoải mái thì con người ta phải bỏ bớt “cái tôi” đè nặng trên đầu đi mà sống. Phải phóng khoáng và quảng đại. Có vậy mới không sa đà vào tiểu tiết, không chấp nhặt lẫn nhau. Vì nếu chấp nhặt lẫn nhau thì khó sống lắm. Người già thì hay trung tiện, chẳng lẽ cứ chấp họ sao?

Cũng như nhà hiền triết Disraeli đã nói:

“CUỘC ĐỜI THẬT NGẮN NGỦI, DO VẬY ĐỪNG SỐNG NHỎ NHOI”.

Hay như Dương Trạch Tế đã mở đầu bài luận nổi tiếng khắp thế giới “Tâm sự tuổi già”:

“Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già… Chẳng dám nói hiểu hết mọi điều nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì sống mới thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày, mất một ngày

Qua một ngày, vui một ngày

Vui một ngày, lãi một ngày…”

http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/tam-su-tuoi-gia.35D99E61.html

***

Học phổ thông mình chuyển trường rất nhiều lần. Hè vừa qua mình tổ chức nhiều cuộc họp mặt rất vui. Trong đó phải kể đến hội khóa 20 năm ra trường K18 PTTH chuyên Phan Bội Châu, Nghệ An. Chúng mình chưa một lần tổ chức, nhưng bắt đầu bằng một vài tin nhắn, rồi email tìm nhau, rồi hẹn nhau. Ban đầu thì chỉ có một ít người tham gia, sau đông dần thành một diễn đàn. Chọc nhau, chửi nhau chí chóe. Cuối cùng đến ngày họp đã đủ đến gần 90%, mấy người trong nước gần như đủ cả. Chỉ có vài người ở nước ngoài và vài người không liên lạc được là thiếu thôi. Cũng qua những lần trêu chọc, đùa vui đó đã tạo cảm hứng cho mình đã làm được một số bài tản văn và thơ rất được các bạn yêu thích. Thầy cô cũ cũng rất xúc động.

http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/k18-chuyen-lam-tho.35D997EF.html

http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/k18-beo-the-sao.35D99AF1.html

http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/k18-gieng-doi.35D99AD5.html

http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/k18-hai-nguoi-khong-lo.35D99AC9.html

http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/k18-minh-minh.35D998D1.html

http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/k18-ky-tuc-truong-phan.35D9983A.html

Từ kinh nghiệm đó, hôm trước sau khi lấy danh sách từ thằng Dũng xoăn, mình đã điện thoại cho từng người. Tổng số 38 thì liên lạc được 37 và có 34 người xác nhận có mặt. Vui nhất là cả bảy nàng đều quyết tâm để năm ông chồng ở nhà đi dự(Còn hai cô lỡ dại lấy chồng cùng lớp nên không rứt ra được).Để khuấy động phong trào, mình nhắn một tin cho tất cả mọi người. Trong đó có văng ra một tí, mà đã cẩn thận nhắn là “Xin lỗi các anh già” và đã nhắn riêng cho anh Trung lớp trưởng là “Em chửi bới tí khuấy động phong trào cho vui anh nhé”. Vậy mà ông Trung này cũng chẳng nhắn lại gì. Sau đó đầu tiên là nhận được tin nhắn của Đinh Ngọc Minh. Cô này nhắn: “Quảng ơi, sao đanh đá thế”. Mình đánh giá cao cô này, vì cô này ngày xưa cực hiền, ít nói, vậy mà bây giờ lại là người phản kháng đầu tiên. Chờ mãi chẳng thấy ai trả lời, sợ các bạn nữ giận nên lại phải nhắn xin lỗi các bạn nữ. Lúc đó mới thấy Bùi Thị Quỳnh Trang trả lời “Có thế chứ, làm tớ tức từ nãy giờ”. Trang ơi là Trang, tức thì cứ nói, cứ chửi văng cả lên cho sướng chứ sao phải khổ thế??? Rồi có thêm Thọ mốc nhắn “Úi giời ơi…”. Đúng là Trường Thọ, thằng này từ xưa tuy rất hiền, như con gái nhưng lại là người biết dí dỏm. Rồi đến Phúc nhắn “Ok”. Thằng này hồi đi học rất ít nói nhưng học xong nghe nói về làm đệ anh Trịnh Đình Dũng nên thay đổi thật nhiều. Đơn giản và rộng lượng. Đáng mừng!

Đúng như mình tiên đoán. Cuối cùng là bác Vũ Mạnh Tiến, cái thành trì vô cùng hiếm còn sót lại của xã hội Phong Kiến, khẩu thần công thời Trung Cổ. To, nặng, và kêu! Ông này làm công an từ hồi ra trường. Cố chấp và nguyên tắc vô cùng. Đọc cả danh sách 38 người thì chỉ mỗi mình ông là không có địa chỉ email. Hỏi thì ông nói “Đặc thù công việc bên anh nó thế”. Nếu mà lãnh đạo nước nhà ai cũng nguyên tắc và chuẩn mực như ông thì dân được nhờ. Bạn mình cũng đầy người làm công an mà chúng nó cũng có email cả đấy thôi, chỉ có điều chúng nó không làm việc qua email.

Đầu tiên là ông nhắn “Thằng nào mà láo thế?”(Mặc dù đã biết thừa là mình). Mình cố tình trêu ông thêm một tí “Em đã xin lỗi các anh già rồi mà. Anh còn trẻ à?”. Cứ tưởng ông bỏ qua, ai ngờ ông cho mình một văn bản có đầy đủ đầu mục 1,2,3,4… hẳn hoi. Bằng chứng, vật chứng rõ rành rành. Đố thằng “láo” tên là Quảng cãi được! Nhớ đến vụ thầy thể dục, sợ phải vạ miệng, mình đành phải nhắn luôn mấy tin xoa dịu, còn hứa mời bác đi cà phê để tạ lỗi nữa…

Rồi không thấy ông nói gì luôn!

Chán như con gián!

Thư giãn đi, bỏ bớt cái đặc thù ngành nghề đi, nhìn vào mặt tích cực của sự việc đi mà sống anh Tiến ơi! Còn được là bao!

Những người còn lại không nói gì, theo mình thì các bạn đã già cả rồi. Xin tặng các bạn câu này cùng ngẫm nhé:

Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già. Tuổi không già mà tâm già, thế là không già mà già!

Ôi cái lớp tôi!

PS: Nhắn thằng Tuấn toét sao dạo này ít nói thế? Ngày xưa thằng này khi nào cũng toe toét, khi nào cũng vui. Từ lúc về làm giám đốc xưởng cửa nhựa cho ông Thông thì chẳng thấy nói đ. gì cả. Chắc miệng bận liếm nước bọt đếm tiền hả?

Hà nội, ngày 28 tháng 09 năm 2012

Phạm Phú Quảng


Chữ bố mình viết thường ngày.

Chữ bố mình viết thường ngày.

(Chúc mừng các mẹ nhân ngày Phụ Nữ Việt Nam)

Vụ chữ viết thực ra mình cũng chỉ cần cu cậu nhà mình viết được sạch sẽ, rõ ràng, không cần phải đẹp nhưng quan trọng là khi nào cần(như lúc thi) viết sạch, rõ là phải làm được. Bình thường trên lớp viết sao thì viết, miễn là đầy đủ thông tin và đọc được. Thậm chí mình sẽ khuyến khích con viết tắt, ký hiệu,…

Mình cũng không hề thích trẻ con viết kiểu như thi “vở sạch chữ đẹp”, vì mình thấy viết đều tăm tắp và giống nhau, viết như in như thế thì chẳng có cá tính gì. Đảm bảo để 10 bài được giải cạnh nhau đố ông bố bà mẹ nào nhận ra bài nào của con mình? Rất ủng hộ cách của mẹ @queanhcc.

Mình hiểu chuyện này vì ngày trước mình là nạn nhân của chữ cải cách.

Hồi đó mẹ mình là giáo viên cấp 1 trường làng, thế nên cho mình học trước một tuổi. Ở quê mình cải cách đến muộn hơn một chút, mình nhớ là mình đang học lớp 3 thì họ cải cách lớp 2, mẹ mình nghe nói cải cách hay lắm nên cho mình lùi lại một năm, vừa đúng tuổi, lại vừa khoa học. Thế là mình đang viết chữ bà bầu(có bụng), cũng không đến nỗi nào, phải chuyển sang viết chữ Nga ngố. Mà ai gặp trường hợp này mới thấy cái tai hại của nó. Hai con chữ cứ đá nhau suốt ngày, lúc thì đực, lúc thì cái, nhất là những chữ viết hoa thì tệ vô cùng. Cái chữ cũ nó đẹp là vậy, bay bướm là vậy, chỉ vì nịnh thối Liên Xô mà mấy ông nhà nước nỡ bắt con cháu viết xấu dã man như vậy. Mình thấy nó cứ cộc lốc, cụt ngủn như dở hơi í. Nên chữ mình càng ngày càng xấu. Đến lớp 5,6,7,8 thì xấu đến mức (nói nhỏ là giống như cu cậu nhà mình cách đây mấy tháng) tự mình cũng đọc không được.

Rồi ngoài chuyện chữ viết ra thì còn vấn đề sách giáo khoa nữa. Lúc đầu học chương trình cũ thì còn sách của chị để lại(Bố mình có kỷ luật thép về chuyện sách vở. Mình là con út, trên có 3 chị, chị đầu 1961, mình 1975 nhưng sách của chị đầu học đến tay mình gần như nguyên vẹn, chỉ có vài vệt mực nhỏ, một hai chỗ rách bé xíu mà thôi). Nhưng đến khi chuyển học cải cách thì: ôi thôi thôi! Cả trường cũng chỉ được vài bộ, chỉ có giáo viên có và mỗi lớp được khoảng 2-3 bộ. Cứ khoảng 15 em chung nhau 1 bộ. Mẹ mình là giáo viên nhưng năm đó không dạy lớp 3 nên cũng chẳng có sách lớp 3. Vậy là cứ ù ù cạc cạc, bữa đực bữa cái, đến cô giáo cũng lúng ta lúng túng.

Chưa hết cái bực, đến năm hết lớp 8, ông nhà nước lại cho lựa chọn. Giỏi thì lên lớp 10 theo hệ chương trình cũ, dốt thì học lớp 9 theo hệ cải cách. Lúc đó thì mẹ mình lại muốn mình lên lớp 10. Chẳng lẽ lại chịu mang tiếng dốt! Thế là mèo lại hoàn mèo! Lại bắt viết chữ có bụng…

Chao ôi, con chữ của mình, mỗi ngày nó mang một hình dạng khác nhau. Có cuốn sổ tay chép linh tinh(lúc đó bắt đầu biết thích con gái) mà nhiều khi mở ra mình tưởng thằng nào viết trộm vào đấy. Xấu không thể mả được! Mình còn nhớ là đầu tiên viết thẳng, rồi thấy họ viết nghiêng đẹp nên mình xoay cái vở đi một chút cho chữ nghiêng, nhưng viết một vài hôm thì nó lộn tùng phèo hết cả lên, sau viết lại chữ thẳng cũng không được nữa! Cứ mỗi hôm mình lại cho nó một góc nghiêng nhất định áng chừng nào đấy.

Ấy nhưng đừng nghĩ vậy là mình sẽ viết xấu mãi. Vào lớp 10, mình thích một cô(http://yume.vn/mitdacbiettuot1991/article/k18-minh-minh.35D998D1.html). Mà khi một “thằng” đàn ông mới lớn thích một cô thì chuyện gì cũng có thể xảy ra. Ngày đấy chưa như bây giờ, chưa có di động, chưa có internet, phương tiện truyền thông chính vẫn là “viết thư”. Mà viết thư thì hỏng bét. Đến mình còn chẳng đọc được chữ mình nữa là người khác. Thế nên mình mới quyết tâm cải tổ “con chữ”. Mình tự nghĩ, bố mình đâu được học hành gì nhiều đâu sao có thể viết được đẹp như vậy(đến tận giờ mình cũng chưa thấy ai viết chữ phăng đẹp như vậy)? Nên mình học theo, và vài tháng là chữ ngăn nắp và đẹp lên trông thấy. Các cụ nói chớ có sai: “Yêu nhau mấy núi cũng trèo…” Và cái hay nhất mà mình thấy trong chuyện sửa chữ này là đã sửa được một lần thì sau này muốn sửa nữa rất dễ. Lâu lâu mình thấy chữ ai đẹp là mình bắt chước viết theo. Đến bây giờ chữ kiểu gì mình cũng viết được. Thẳng, nghiêng trái, nghiêng phải, tròn, dẹt, phăng, nghiêm… viết được tuốt! Nhưng vẫn chưa bằng được cái móng tay của bố mình…

Thế đấy, giờ mình lại nghĩ giá mà việc dạy con cũng dễ như việc sửa chữ thì tốt biết bao!

Hà nội, 20 tháng 10 năm 2012

Phú Quảng