CON CHÚNG TA ĐỀU LÀ THẦN ĐỒNG CẢ – PHẦN 4: Tôi đến với webtretho thế nào?

Posted: Tháng Mười 16, 2012 in Uncategorized
Thẻ:,

webtretho

webtretho

(Tặng cho bác 3J, cho tất cả các ông bố, bà mẹ đang chật vật vì sự nghiệp trăm năm)

Kính thưa các ông bố bà mẹ, kính thưa các thầy cô giáo bất đắc dĩ!

Sau hơn nửa năm trầm cảm với các topic của các bác trên webtretho, hôm nay hồn vía em bắt đầu hoàn hoàn, em xin kể lại cái sự tích đến với webtretho, với các bác.

Quả thật lời đầu tiên phải xin kính các bác ba vái, riêng bác 3J Quảng này xin kính bác ba vạn vái… và nếu được là Chủ tịch nước thì xin tặng thưởng cho bác 3J “Huân chương lao động hạng nhất”, “Huân chương vì sự nghiệp giáo dục hạng nhất”, “Huân chương Đại đoàn kết các ông bố bà mẹ hạng nhất”…

Kính thưa các bác, vào một ngày đẹp trời cách đây khoảng nửa năm, í quên phải là đêm đẹp trời mới đúng, khoảng hai giờ sáng, em chân nam chân xiêu chui về cái “tổ nóng” nhà em thì thấy đèn vẫn sáng, mụ vợ em mặt hầm hầm ngồi trong màn tuyn tay cầm ipad. Thú thực em cũng hơi chồn chột dạ. Việc về muộn đối với em thực ra nó thành lệ rồi, lỡ hôm nào hết chỗ đi cũng phải cố rặn ra mà đi, về sớm quá em sợ mụ nghi. Hôm nào uống ít lại còn phải bôi thêm tí tửu vào áo cho nó dậy mùi, cho nó ra cái vẻ là ta đây thiếu gì thằng mời rượu. Thường ngày giục con cái học xong là mụ lên giường ngủ ngay vì mụ vốn sợ già, sợ xấu, mà phụ nữ ngủ muộn sẽ nhanh già, sẽ xấu. Em về hay không mụ mặc xác, miễn sao đừng đánh thức mụ dậy là được. Lắm hôm em lỡ quá đà thì chỉ cần khoảng sáu, bảy giờ sáng có mặt ở nhà, tắm vội, thay quần áo rồi giả vờ ra oai quát ầm lên “Dậy đi, giờ này còn ngủ thì làm ăn gì?”. Thế là mụ tưởng em dậy sớm… Đấy mụ vợ em nó là thế.

Vậy thì hôm nay nguyên do gì mà làm mụ thức đến giờ này? Chẳng biết mình có lòi ra cái đuôi nào không? Có làm gì sai không? IC em làm việc hêt tốc lực, cụ Lưu Linh sợ quá cũng trốn mất tiêu. Em rà soát qua một lượt các sự kiện mấy ngày gần đây thì thấy mọi việc đều ổn cả. Em không trộm cắp gì tiền tài của mụ, không nói xấu mụ với ai, cũng chẳng chân dài móng đỏ gì cả! Tất cả suy nghĩ đó của em chỉ diễn ra trong khoảng thời gian một Sát na(1) mà thôi. Vốn chinh chiến trận mạc đã quen, bài học xương máu là đừng có mà chờ địch đánh để đỡ, phải đánh phủ đầu, đánh tới tấp mặt mũi, đánh cho bỏ ngay cái ý định của quân xâm lược. Em lập tức nghiêm mặt:

– Sao giờ này còn chưa ngủ? Đọc cả ngày chưa chán giờ còn đọc? Bật đèn thế thì con nó ngủ kiểu gì? Sức đã yếu, đã sợ xấu lại còn thức đêm! Làm mẹ của hai con rồi mà chẳng chịu lo lắng tính toán gì cả!…

Giữ nguyên cái vẻ hằm hằm, mụ vợ em từ từ ngước cái mặt(bình thường em thấy cũng không đến nỗi nào) lên nhìn. Em hết bay cái chồn chột lúc nãy mà chuyển sang sợ, sợ  thực sự! Chao ôi cái mặt, cái mặt này mà phóng to ra rồi treo ở Trường Sa thì đâu đến nỗi phải căng thẳng Biển Đông. Mụ nhìn em như nhìn con rận, con rệp, mụ vung tay ném ngay cái ipad… vào cái gối lông vũ. Mụ bắt đầu “turn on” cái loa phóng thanh… Em hết cả hồn nhưng cũng kịp đưa mắt liếc ngang qua cái ipad đang nằm ngửa trên gối(Dù gì thì tiểu nhân nên cũng phải phòng bị gậy). Cũng vì cụ Lưu Linh đã cao chạy bay xa nên mắt mũi em nó cũng sáng sủa hơn tí chút, em nhìn thấy loáng thoáng chữ “trẻ thơ”. Không phải trai gái cờ bạc. Vậy là chưa chết được! Hồn em vừa nãy ba chân bốn cẳng chạy tuốt ra ngoài đầu ngõ bắt đầu mon men quay lại, nhập vào xác em. Mấy con ông, con ve trong tai trong óc em bắt đầu bớt ca hát, tai em bắt đầu tiếp nhận những âm thanh “êm ái” của AR15(súng tiểu liên)…

– (Đoạn đầu em không nghe rõ)… con “ấy” đấy, về mà xử lý đi, …

“Ấy” ở đây là mụ ám chỉ em. Là vì em và mụ vốn học chung phổ thông, trước đây trong lớp vẫn gọi thế, giờ vì em cũng chẳng tài cán gì, mụ không phục nên mụ cứ gọi thế cho nó ra cái ý là “cũng chẳng hơn gì tôi”. Thế đấy, mụ lừa em lúc em còn non dại ngây thơ nên em mới khổ như bây giờ. Em mà tỉnh táo hơn một chút, em mà biết vàng bây giờ đắt như thế này thì em cũng ráng giữ lấy cái “ngàn vàng” thì đâu đến nỗi. Nhiều khi nghe nói mấy thằng đại gia nó bỏ mấy nghìn Mỹ mua hoa hậu, hoa khôi về… thay bóng đèn, lau mạng nhện… mà em cứ thấy ức. Mấy nghìn Mỹ của chúng nó là cái quái gì, cũng chỉ một, hai cây vàng chứ mấy.

Mà còn nữa, nói đến mụ vợ em là em sôi cả lên. Con thì con chung, mỗi khi có gì tốt đẹp thì mụ bảo “con của mẹ thật là giỏi”, “con của mẹ là số một”,… Nói với em thì mụ nói “con em mà lị”, “con em thì khỏi phải nói”,… Ấy mà cứ hễ có chuyện gì không hay, không tốt, không đẹp là mụ đẩy ngay sang em “con ấy thì thế này”, “con ấy thì thế nọ”,… Mụ làm cho em nhiều khi cũng ngờ ngợ không biết có phải con của mụ không nữa?

Mà lan man quá, cũng tại em bị ức chế lâu ngày nay có chỗ để xả nên thế.

Thì ra là vì thằng cu nhà em nó được 5/10 điểm kiểm tra một tiết môn toán. Rồi một vài môn khác của cả hai đứa cũng đều đì đà đì đẹt, bài thì dễ mà không bao giờ đạt điểm tuyệt đối. Mà không biết các bác thì thế nào chứ nhà em cả hai vợ chồng đều là dân chuyên toán, mà còn là chuyên một trường lẫy lừng như PTTH Phan Bội Châu, Nghệ An. Rồi đại học cũng học những trường thuộc loại khó của khối tự nhiên. Vậy mà con thì…

Em mới tìm cách xoa dịu mụ vợ em.

– Tưởng gì, thế mà cũng ầm cả lên. Mấy cái thứ này thì có cái quái gì mà phải lo thế.

Giọng mụ vợ em vẫn chưa giảm âm tần.

– Không khó thì về mà dạy con cho giỏi, suốt ngày bia rượu, chẳng được cái tích sự gì. Con thì học dốt như…”cow” ấy. Công to việc lớn gì mà hôm nào cũng hai, ba giờ sáng mới về? Mà chẳng có ai làm ăn cái kiểu ấy cả. Làm việc phải có giờ giấc, còn gia đình nữa chứ!…

Em thề có cái màn tuyn chứng giám, em ức lắm. Mụ làm sao mà hiểu được cái công việc của em, suy nghĩ thiển cận như mụ làm sao mà hiểu được cái giá trị của con người em. Trông em thế này thôi chứ bảy mươi năm nữa mà em không thành ông lão ngoài trăm thì chớ có mà làm người(năm nay em 38). Mụ làm sao hiểu được ngoài kia còn biết bao nhiêu anh em, bao nhiêu người thất nghiệp đang ngồi vũ trường này, nhà hàng nọ, uống tạm chai rượi ngoại, ăn dăm bảy món đặc sản chờ em… ra trả tiền. Biết bao nhiêu cô rõ thương, đã nghèo nàn, thất nghiệp mà chân lại dài quá, vú lại to quá, chẳng đủ vải che nên toàn phải mặc quần ngắn, áo hở. Thương ơi là thương! Mà tính em hay thương người…

Lại lan man rồi.

Lúc đó em nhìn mụ vợ em sao thấy giống cái loa phóng thanh cổ lắm các bác ạ. Nó vừa to đùng, vừa rè, vừa chói tai lại còn méo mó, lỗ chỗ. Nhìn chỉ muốn gọi ngay bà đồng nát. Đấy là nói thế thôi, chứ không vứt được đâu, dù có cũ, có lởm khởm nhưng nó vẫn làm tốt cái công việc mà người ta phân công cho nó, là phát và truyền âm. Mà nó lại phát một cách chân thực, phát đúng…

Trời không chịu đất thì đất chịu trời vậy! Một liều ba bảy cũng liều, em đành hứa đại.

– Được rồi, để đấy Quảng dạy thằng Nguyên cho. Em dạy cái Yên Lam. Làm được tí thì nhặng cả lên!

– Ấy nói thì nhớ mà làm chứ đừng có mà đầu voi đuôi chuột.

– Lắm chuyện, ngủ đi, trông như con điên thế thì…

Thế là từ đó mụ chỉ tập trung dạy cái Yên Lam thật. Mà mụ nói nhiều khi đáng ghét nhưng cái gì cũng đúng cả. Hôm sau em gọi thằng cu Nguyên ra cho nó một bài từ A đến Z, từ việc con là đứa rất thông minh, thuộc bài rất nhanh, rồi truyền thống nội ngoại cho đến ý chí của người dân xứ Nghệ… Suốt cả mấy tiếng đồng hồ cu cậu ngồi gật gù vâng dạ tỏ vẻ hiểu và rất quyết tâm. Tối hôm đó ngồi em ăn cơm cũng thấy oai hơn mọi ngày, lại còn dám sai mụ vợ em đi lấy nước mắm. Mụ vợ em cũng không phản đối gì, lấy nước mắm ra xong chỉ cười khẩy. Thế rồi từ hôm sau em lại chứng nào tật nấy, mụ nhắc vài lần em cứ gạt đi, em chống chế. Bảo là dạy thế là xong rồi, đủ rồi. Mà cái thói đời là thế, em chống chế vài lần thì tự bản thân em cũng nghĩ như thế thật. Thế nên khi phát hiện ra từ ngày được sự dạy dỗ tử tế của em thì cu Nguyên tiến bộ hẳn, rất khiêm tốn, nhường hết điểm cao cho các bạn, còn mình nhận điểm kém mang về thì em nổi cáu thực sự. Em mắng té tát.

– Con thì là thế này, con thì là thế nọ,… Ba đã tốn bao công sức dạy dỗ con rồi mà…

Lúc đấy mụ vợ em nó mới giả vờ uốn éo cái mông đi qua, ngước cái mặt lên ngắm trần nhà rồi buông một câu giọng ngọt như mía lùi, chẳng rè tẹo nào mà em còn cay tới giờ.

– Biết ngay mà, giờ thì lòi ra cái đuôi chuột!

Tức mình hôm sau em bắt đầu đọc sách của cu Nguyên và bắt đầu dạy thật. Thực ra thấy chương trình thì rất dễ vậy mà em dạy mãi cũng cứ thấy loanh quanh. Chẳng tiến bộ gì cả. Ngày học đại học em cũng làm gia sư dạy khối A cho bao nhiêu người rồi mà chẳng hiểu sao giờ đến con mình thì lại không dạy được? Trong lúc từ khi mụ vợ em tập trung dạy cái Yên Lam thì cô bé lại tiến bộ trông thấy. Mà cái Yên Lam lại khó dạy hơn nhiều, nhất là cái tính nhõng nhẽo đáng yêu của nó.

Em chợt nhớ đến cái đêm hôm đó, cái ipad, cái chữ “trẻ thơ” gì đó… Hay mụ có bí kíp gì? Thế nên em mới tự tay đi chợ, mua vài món ngon mụ vợ em thích. Đến bữa lại còn mời nửa lon bia(mặc dù tiếc đứt ruột, mỗi bữa em chỉ được uống có một lon thôi). Thế rồi nói xa, nói gần, thế rồi dẫn đến chuyện học hành của con cái. Rồi dò hỏi một lúc lâu thì mụ mới nói.

– Vào Web “trẻ thơ” mà đọc. Gớm, cứ tưởng dạy con mà dễ…

À thì ra mụ có bí kíp thật. Chẳng trách gì cả ngày, hễ rỗi là mụ dán mắt vào cái ipad. Em lùa vội bát cơm rồi lên mở máy tính, vào “Webtretho”… Ối giời ơi! Cả mấy nghìn topic, cả mấy trăm trang dày đặc chữ li ti…

Đấy, em đến với Webtretho như thế đấy, đến với các bác như vậy đấy. Dưới nhà mụ vợ em nó vừa mua được cuốn “Người mẹ tốt hơn là người thầy tốt” của Doãn Kiến Lợi, ra lệnh cho em phải đọc ngay. Em xin kiếu các bác, em xuống đây!

Hà nội, ngày 16 tháng 10 năm 2012

 Phạm Phú Quảng

Ghi chú:

(1) Sát na là độ dài của 1 ý nghĩ, băng một phần tỉ tỉ giây, chỉ là đơn vị tượng trưng hay dùng trong Phật giáo.

Advertisements
Bình luận
  1. Ninh nói:

    Cám ơn những chia sẻ rất chân thành của anh về Webtretho, nhưng có lẽ không phải ai trong số bạn đọc của anh cũng biết Webtretho là gì anh nhỉ, nếu được anh hãy đặt 1 link giới thiệu trang webtretho cho mọi người cùng biết nha anh.

  2. Ngọc nói:

    Rất hài và chân thực…thank.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s