Con chúng ta đều là thần đồng cả

Posted: Tháng Bảy 27, 2012 in Uncategorized
Thẻ:,

Con trai tốt nghiệp tiểu học

Con trai tốt nghiệp tiểu học

Chuyện giáo dục của chúng ta bây giờ có quá nhiều thứ bất cập, quá nhiều thứ để nói. Nhất là khi bạn có con nhỏ còn đi học như mình. Bọn trẻ bây giờ biết quá nhiều thứ, trong đó có những thứ không cần phải biết. Còn chúng ta thì ngược lại, biết quá ít, nhất là những thứ cần phải biết. Rỗi rãi mình kể cho mọi người nghe một vài chuyện của con trai mình. Cũng không biết nên khóc hay nên cười nữa.
Thứ nhất là Lịch sử.
Ai cũng biết, cái quan trọng nhất của lịch sử có lẽ là “tính xác thực”. Nhưng thường thì “lịch sử” do kẻ thắng viết ra, nên lại rất hay thiếu điều này! Có lẽ may ra chỉ là “sử” do Tư Mã Thiên hay Trần Trọng Kim viết thì mới đảm bảo tính xác thực.
Tuy nhiên để đến mức như Việt Nam ta thì quả cũng rất hiếm. Nhiều chuyện như kiểu cái anh chàng lỡ trượt chân ngã vào bánh pháo thì được ghi là “lấy thân chèn pháo”, bị bắn đổ vào lỗ châu mai thì ghi là “lấy thân mình lấp lỗ châu mai”… Để bây giờ con cháu không biết đường nào mà lần!
Cũng vì các cụ nhà ta dựng chuyện, lại còn đưa vào trong “sử”, còn dạy cho con em chúng ta nên mới có chuyện tức như thế này để kể.
Chuyện là thế này. Năm 2006, mình có cậu con trai vào lớp một. Hai vợ chồng nghe nói trường Lê Văn Tám ở Bách Khoa là trường tốt, lại gần nhà bà nội. Thế là chạy dài cả lưỡi, còm cả lưng, mất hơn nghìn đồng Mĩ mới xin cho con trai được vào trường này học. Vậy nên đôi lúc thấy con lười học thì cũng bực. Mình mới nghĩ ra một kế. Tìm mua sách viết về các anh hùng Việt Nam, trong đó có chuyện về Lê Văn Tám đọc. Đại loại là rất anh dũng! Tẩm xăng vào người, châm lửa, chạy 50 mét lao vào kho xăng của địch…
Mình đọc thuộc đâu đó xong, để tỏ ra là một ông bố trách nhiệm, mình đưa con đi ăn KFC, đi mua sắm cho vài thứ và cho đi xem phim nữa… Xong về mới giảng cho con một bài. Nào là “Ba mẹ mất rất nhiều công sức và tiền bạc mới xin cho con vào được trường đó học”, nào là “Đây là trường thuộc vào hàng tốt nhất quận Hai Bà Trưng”, nào là “Trường mang tên Lê Văn Tám, vị anh hùng trẻ tuổi của dân tộc ta đã hy sinh cho chúng ta có ngày hôm nay… Con là học sinh của trường, cần phải cố gắng để xứng đáng với danh hiệu đó…”. Cu cậu ngồi nghe được một lúc thì…ngủ gật. Mình điên lắm nhưng cũng chẳng biết làm thế nào, đành bảo cu cậu đi ngủ. Cứ tưởng cu cậu không nghe gì, ai ngờ từ hôm đó học hành chăm chỉ hẳn lên. Đi đâu cũng tự hào là học sinh trường thiếu niên anh hùng…
Học đến lớp 3, cu cậu rất thích xem Discovery Channel và mấy cái chương trình khoa học viễn tưởng trên ti vi. Tiếng Anh của cu cậu cũng khá tốt nên xem và hiểu được cả các chương trình không dịch.
Một hôm mình vừa về đến nhà, thấy cu cậu đứng chờ sẵn, mặt rất nghiêm trọng:
– Ba lừa con!
Mình giật mình, IC làm việc hết tốc lực, rà soát lại các sự kiện, các cuộc nói chuyện gần đây. Thấy không có gì khả nghi cả.
– Con nói gì? Ba lừa gì con?
– Con vừa xem trên Discovery, một người bị bốc cháy toàn thân không thể chủ động chạy được 50 mét.
!!!
Mình ra sức bảo vệ, bào chữa. Nào là “Có thể con nghe nhầm”, nào là “Có thể người viết nhớ không chính xác”, nào là “Con đừng để ý đến chi tiết nhỏ như thế. Cái quan trọng là một người nhỏ tuổi như vậy mà dám tẩm xăng vào người rồi châm lửa đốt không hề sợ hãi để cho các con có được cuộc sống như ngày hôm nay…”. Cu cậu vẫn một mực không tin. Tức quá mình mắng:
– Con lo mà học hành cho tử tế. Trường nào cũng phải học cho tốt. Mà cả nước người ta chứng kiến, lịch sử, sách đã ghi lại rồi, không lẽ nào lại lừa sao?
Cu cậu miễn cưỡng im lặng.
Mấy hôm sau, một hôm mình đi làm xong, trốn ra gặp mấy đứa bạn chém gió và nốc hơi nhiều bia. Vừa về đến cổng thấy cu cậu ra đón ba mặt dương dương tự đắc:
– Con đã nói, ba cứ cãi, giáo sư Phan Huy Lê đã thú nhận là Lê Văn Tám không có thật. Ông ấy dựng lên chuyện Lê Văn Tám theo chỉ đạo của ông Trần Huy Liệu. Ba chẳng biết gì cả! Con cãi thì ba nói con cãi cùn. Ba cãi thì…
!!!
Hoá ra cu cậu không phục nên lên mạng tìm. Đọc được bài viết về Lê Văn Tám, trong đó giáo sư Phan Huy Lê thú nhận sự thật…
Bó tay cho lịch sử Việt Nam!
Đã vậy cũng không một lời xin lỗi hay đính chính gì. Trường con mình học vẫn là trường Lê Văn Tám oai hùng!
Chỉ có điều con mình không còn khoe là học sinh trường Lê Văn Tám nữa! Hehee…

Thứ hai là bệnh thành tích.
Cũng may, sau sự kiện trên, mình mất thêm một chầu Pizza, một chầu xem hoạt hình ở Megastar nữa thì cu cậu cũng quên. Cho nên năm năm liền vẫn được học sinh giỏi.
Mình ở nhà quát mắng, to mồm thì giỏi, thực chất mọi việc đều phó mặc cho người chủ gia đình. Từ kiểm tra bài, dạy con học, quan hệ trường, lớp, cô thầy giáo… Đều mẹ nó cả! Suốt năm năm con học, ngoài việc đưa đón vài lần ra thì chẳng bao giờ tham gia họp phụ huynh, khai giảng, tổng kết cho con gì cả. Mà hôm nào đưa đón được con cũng quan trọng như vừa đi đánh giặc bảo vệ Trường Sa về. Ai đụng đến cũng cáu. Nhiều hôm vợ tức quá mắng:
– Làm được thì vui vẻ mà làm, không làm được thì để tôi làm….
Sợ vãi!
Hôm nhận được kết quả con trai tốt nghiệp tiểu học, năm năm liền học sinh giỏi. Mình sướng lắm, nghĩ bụng “Cu này thế mà giỏi! Hơn đứt ba nó!”. Hồi nhỏ mình học ở cái trường làng bé tí ti, mẹ là giáo viên trong trường, kèm suốt, chương trình học nhẹ hơn bây giờ mà được học sinh giỏi cũng vãi mồ hôi. Cu này học như chơi thế mà năm năm liền học sinh giỏi. Phục quá!
Nghĩ đi nghĩ lại cứ thấy con giỏi. Quyết định tranh vợ đi họp tổng kết cho oai. Còn nghĩ sẵn bài diễn văn ngọt miệng viết hẳn ra giấy để lỡ khi nhà trường mời lên phát biểu đỡ lúng túng.
Đến rất sớm nhưng mình chọn chỗ ngồi cuối cùng cho ra vẻ khiêm tốn, vả lại nếu đi lên phát biểu cũng có quãng đường dài để dương oai. Một lúc sau mọi người đến đông đủ. Ngồi cạnh mình là một anh trông khá lam lũ. Mình cười rất tươi, giơ tay bắt rồi giới thiệu:
– Tôi là phụ huynh cháu Nguyên đây.
Trong bụng nghĩ con mình học giỏi thế chắc ai cũng biết. Ai ngờ anh này rụt rè giơ tay bắt, không thấy nói gì.
Mình hơi ngượng nên bắt chuyện tiếp thì được biết anh này làm thợ hàn. Anh đi họp cho con trai. Mà con trai anh cũng được học sinh giỏi năm năm liền. Phục lăn!
Đúng giờ họp, cô giáo chủ nhiệm tươi cười đi vào và chào tất cả phụ huynh.
“Xin chào tất cả phụ huynh học sinh lớp 5A. Hôm nay họp tổng kết năm học và thông báo kết quả học tập của các em học sinh. Đây cũng là buổi cuối cùng chúng ta gặp nhau, sang năm các em đều chuyển đến trường khác vì trường chúng tôi không có cấp hai.
E hèm. Báo cáo với toàn thể phụ huynh, kết quả học tập của lớp 5A năm nay chỉ đạt mức trung bình trong trường. Tổng số cả lớp là 42 thì chỉ có 38 em đạt học sinh giỏi…..”
….Mình ù hết cả tai, hoa mắt… cho đến tận khi về đến nhà, khoá cổng xong, thất thểu bước vào bếp, lấy lon bia lạnh làm mấy hớp cho hoàn hồn. Lúc đó mới phát hiện bài diễn văn cầm khư khư trong tay như báu vật không hiểu rơi đâu mất? Hehee.
Con chúng ta đều là thần đồng cả!!!
Hà nội, ngày 26 tháng 07 năm 2012
PHẠM PHÚ QUẢNG

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s