Đón sóng

Posted: Tháng Bảy 24, 2012 in Uncategorized
Thẻ:

Bưu điện công trường

Bưu điện công trường

Tháng trước đọc bài báo về các cô giáo trẻ ở huyện Trà Mi, tỉnh Quảng Nam hàng ngày đi làm về lại kê hai, ba cái ghế cheo leo rồi trèo lên đó giơ cái điện thoại lên cái lỗ thông gió để đón sóng. Nghe cứ cao siêu và hài hước làm sao ấy. Vậy mà chỉ một tháng sau thì mấy cái kỷ lục hạng ruồi đấy bị chính mình và mấy anh em cán bộ làm cùng phá vỡ một cách ngoạn mục.

Mấy chục anh em ở đây toàn là dân kỹ thuật, nhẹ nhàng cũng lận lưng cái kỹ sư, vậy mà đều bó tay không thể nào giải thích được hiện tượng truyền sóng của cái anh nhà mạng. Nói đi thẳng cũng không đúng, cong cũng không đúng, trên xuống, dưới lên… đều sai cả! Kỳ lạ vô cùng!

Nhân tiện hôm nay trời mưa tầm tã, chẳng biết làm gì, kể cho mọi người nghe nhỡ có ai quen biết ông tổng giám đốc Vinaphone thì nhờ giải thích hộ mình nhé.

***

Ngọc, trẻ nhất đội

Ngọc, trẻ nhất đội

Xã Phước Kim – huyện Phước Sơn – tỉnh Quảng Nam.

Thứ Hai, sau một chuyến đi dài mệt mỏi, cả đội nghỉ ngơi một đêm. Sáng ngày thứ Ba, cả đội dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, chuyện trò bông đùa rất vui vẻ thì bỗng mấy chú thanh niên sau một vòng thị sát quanh xã trở về ai nấy mặt buồn rười rượi. Không có hàng ăn, quán nhậu, không có điện thoại, internet… chẳng có gì vui được cả. Vậy là thành một lũ vừa câm vừa điếc. Chán!

Ban ngày cái khí thế bước vào công việc mới cũng làm cho mọi người tạm quên đi những nỗi buồn, nhưng mỗi khi đêm về, sau một ngày làm việc vất vả thì lại buồn ơi là buồn. Nhất là các chú còn trẻ tuổi, có người yêu ở xa thì buồn lắm. Mình thì có cái thú đọc sách, xem phim, nghe nhạc vả lại mười mấy năm lăn lộn khắp nơi cũng giúp cho mình được cái khả năng “tự sướng” nên cũng không sao. Nói chung là “Đèo cao thì mặc đèo cao/ Trèo mà không tới thì ta đừng trèo”, không có sóng thì không phải gọi điện! Chỉ tội cho mấy chú trẻ, nhìn mấy cái mặt mình dám cá là nếu đổi một tháng lương để lấy chút sóng chắc cũng có dăm chú đổi.

Thứ ba, buổi trưa đi làm về đang chuẩn bị ăn cơm thì Ngọc, cậu trẻ nhất đội hớn hở chạy về báo tin:

– Em tìm được chỗ có sóng Vina rồi!

– Ở đâu? Mấy cậu khác nhao nhác hỏi.

– Có mấy em ở trạm xá chỉ cho em.

– Nhưng ở đâu?

– Dạ, ở trong cái chuồng bò nhà ông Tẻo trước cửa trạm xá ấy!

***

Đốt lửa trại, tất niên cùng các cô giáo trẻ

Đốt lửa trại, tất niên cùng các cô giáo trẻ

Hóa ra các cô giáo trẻ ở đây tìm ra được một chỗ có sóng Vina, và chỉ có đứng đúng chỗ này, người phải hơi khom xuống một tí, đứng quay lưng về hướng trạm xá của xã, bàn chân phải đặt thật chính xác vào cái mô đất được đánh dấu, bật loa ngoài thì mới gọi được. Vậy là tất cả các thầy cô giáo, các cán bộ xã, mỗi lần muốn gọi điện thoại lại ra đứng ở mô đất đó. Thế rồi bao nhiêu chuyện yêu đương, thương nhớ, bao nhiêu giận hờn trách móc cái mô đất này đều chứng kiến cả. Lâu dần ông chủ mô đất này cũng biết. Đó là ông Tẻo, vốn là một nông dân người Mơ Nông chất phác, tốt bụng. Ngày ngày làm nương, làm rẫy, tối về uống vài chén rượu rồi ngủ, cũng chẳng hại ai bao giờ! Mỗi ngày thấy bao nhiêu người đứng trên đất của mình cầm cái gì ở tay cười cười nói nói, lúc đầu thấy cũng vui vui nhưng lâu rồi cũng thấy chán. Nhất là những hôm đi làm rẫy về mệt nhọc, thiếu chén rượu, ra vườn định đi tiểu lại gặp ngay cô giáo trẻ đang khom mình uốn éo trên mô đất, miệng nũng nịu với trai ở tận đẩu tận đâu. Đành tụt xuống cái ống quần vừa kéo lên gần bẹn đi vào nhà. Trong nhà, mụ vợ vừa già vừa đen, miệng còn dính đỏ bã trầu, tay cầm điếu thuốc cuộn đang chổng mông thổi lửa. Khói bốc nghi ngút…

Sáng ngày hôm sau, ông nông dân chất phác ngày nào không thèm đi rẫy, ở nhà chuyển cái chuồng bò. Chuyển ra ngay cái mô đất mà nhà mạng Vina chưa chịu trả tiền thuê này.

***

Lửa trại trong đêm rừng, thật là vui!

Lửa trại trong đêm rừng, thật là vui!

Tình yêu là gì? Tốn biết bao giấy mực, bao nhiêu là triết gia, danh nhân đã định nghĩa:

“Tình yêu là thứ tình cảm thiêng liêng nhất trên cõi đời này”.

“Tình yêu là cho đi tất cả mà không mong nhận lại điều gì”.

“Tình yêu là mong cầu, làm những điều tốt đẹp nhất cho người mình yêu, là dám và muốn một cách thật lòng được gánh chịu những khổ đau, bất hạnh nhất cho người mình yêu”.

“Tình yêu là cảm nhận được có người luôn đứng bên cạnh mình, rất gần mà không dựa vào mình”…

Thế nhưng khi đã vào đây rồi, chứng kiến những sự việc ở đây rồi, chắc mọi người sẽ đồng tình với mình: “Tình yêu là… là gì thì không ai biết! Nhưng có thể làm cho một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất… chui vào một cái chuồng bò để nghe điện thoại”.

***

Bẵng đi vài hôm, hôm nay là thứ Bảy, cả đội đang ăn cơm thì chú Tùng về reo hò ầm ĩ. Mọi người hỏi đi đâu về mà vui thế thì nó tỉnh queo: “Em đi ỉa về!”. Cái thằng này thật là, đội mình dù nghèo đi chăng nữa thì hôm nay cũng mua được mấy bó rau, chẳng đến nỗi hôm nào cũng thịt thú rừng! Vậy mà nó nỡ lòng nào mang cả cái thứ gia vị truyền thống của nó về cho các anh ăn. Nén giận, mọi người nghe nó giải thích thì quả là đáng mừng cho một số chú thanh niên khác.

Cảnh thiên nhiên hùng vĩ

Cảnh thiên nhiên hùng vĩ

Mở đường vào tuyến

Mở đường vào tuyến

Chặt cây làm nhà

Chặt cây làm nhà

Số là vào đây chỉ có nước khe để dùng. Tắm nước khe, giặt nước khe, ăn nước khe, uống cũng nước khe. Nó bụng không tốt, Tào Tháo đuổi cả ngày nên đăng ký dọn chuồng xí cho nhà bà Oẳn suốt từ sáng. Buồn chẳng biết làm gì nên vừa “dọn” vừa nghe nhạc bằng cái alô Tầu. Nào ngờ đang bịt mũi thưởng thức âm nhạc thì lại có chuông điện thoại, thằng này suýt lộn cổ xuống cùng ông Tào. Trấn tĩnh lại thì mới phát hiện ra là ngay tại chỗ nó ngồi, mà phải đặt hai chân đúng vào hai cục gạch “thần kỳ” này và ngồi xuống thì có một vạch sóng, nếu bật loa ngoài thì cũng nghe, gọi được.

Vậy là cái Post office của Vina được chuyển đến chuồng xí nhà bà Oẳn. “Sạch sẽ” hơn, “khang trang” hơn, “phong thủy” tốt hơn!

***

Trời không phụ người có lòng!

Bẵng đi một tuần, lại đến thứ Bảy, cả đội tìm được chỗ hạ trại, làm nhà cũng gần xong. Trong lúc nghỉ giải lao, chú Ngọc ngồi tựa lưng vào xích xe đào bỗng chuông điện thoại trong túi áo reo. Lại tìm được một chỗ có sóng, cũng là Vina, ngay phía sân sau của khu lán. Sạch sẽ và bằng phẳng. Nhưng oái ăm là cứ nhấc máy ra khỏi túi áo là hết sóng. Vậy là cao độ của túi áo chú Ngọc được đánh dấu lên xích xe đào, một cái cọc được đóng ngay chỗ chú Ngọc ngồi, mặt trên của cọc cao đúng bằng cái túi áo khi nãy. Một Post office mới được khánh thành!

Cái Post office này hơn hẳn hai cái trước về mọi mặt, và cũng nhờ cái Post office này mà cả đội cởi mở hơn, thân thiết hơn vì nó nằm ngay sân sau của khu lán mà khi gọi lại phải bật loa ngoài(nếu để loa trong thì cứ ghé tai vào là hết sóng, mà dùng tai nghe cũng không có sóng). Mỗi lần có người gọi là cả đội cùng nghe. Chẳng có gì dấu diếm được cả. Vợ ốm, con đau, người yêu đòi tự tử… mọi người biết tuốt! Tội nghiệp nhất là chú Tấn, được nghỉ một tháng trước khi vào việc mới, về hú hí với người yêu thế nào mà hôm qua gọi điện lên, gọi điện xuống mấy lần, mặt mũi cứ bẩn thẩn, bần thần nên mọi người đâm nghi kéo nhau ra nghe cùng. Lúc đầu cu cậu định chỉnh nhỏ tiếng nhưng như thế thì phải nghé tai vào gần mới nghe được, mà cứ ghé vào là lại mất sóng. Đành để mọi người nghe, giọng cô bạn gái sụt sùi: “Tại anh hết, đã bảo rồi mà cứ không chịu nghe. Hứt hứt… Anh về mà giải quyết! Bố em giết em mất! Em chậm … chậm… mười ngày rồi! Hu hu hu….”.

Phước Sơn, tháng 01 năm 2010

Phạm Phú Quảng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s