Hai người khổng lồ

Posted: Tháng Bảy 22, 2012 in Uncategorized
Thẻ:,

Ảnh

Phương Bộ Trưởng bây giờ

Nói về Hùng Tịu và Phương bộ trưởng. Kích thước cơ học thì nhỏ nhất trong lớp. Nhưng chẳng quan trọng. Napoleon nói “Chiều cao của người đàn ông là khoảng cách từ đỉnh đầu tới trời”. Hai thằng này xét về phương diện học hành thì đúng là khổng lồ. Nhất là thằng Hùng Tịu. Cả mấy năm học thấy chỉ đút túi quần đúng một quyển vở. Toàn trốn đi đánh bi lắc với điện tử. Nghe nói biết “ấy” từ năm lớp 10. Vậy mà thi gì cũng đậu, còn đậu rất cao nữa! Kinh! Về sau ra học Xây Dựng, gặp lại nó, lại học cùng lớp mình. Hỏi thi đại học được mấy điểm? Nó bảo13,5 điểm thì phải. Còn thấp hơn cả điểm mình! Vào học nó toàn bỏ học đi đánh điện tử, bi a, lô đề,…  Nhưng môn nào được thi là qua. Nhất là toán cao cấp. Bốn kỳ, chẳng thấy nó đi học bao giờ, mà thi cứ 9 với 10 hết. Đến hè nó toàn đi thi hộ đại học kiếm tiền. Nhưng được một năm thì bật! He, đéo được thi thì giỏi bằng trời cũng xơi trứng thôi! Năm sau nó thi vào Kinh tế, học cái khoa tin học vớ vẩn gì đó. Găp nó nó nói “Tau học kinh tế 4 năm cụng ra cùng bay. Nếu bật nựa năm sau tau học cao đẳng, trung cấp 3 năm cụng ra cùng bay. Ở nhà đéo ai biết cả”. Rồi nó ra trường cùng thời gian với mình thật. Thằng này còn có tài đánh cờ tướng nữa. Hết tiền cầm bàn cờ ra cổng trường và công viên ngồi. Bày cờ thế đánh lấy tiền. Nó ở ký túc, gọi là Hùng con, có lần bị bọn KV đánh cho lăn lê, sưng hết cả mặt mày. Nhưng sau nghe mấy thằng đó nói “Thằng Hùng con người bé mà dé to lắm. Tha cho hắn”. Hehheee. Năm ngoái ngồi uống bia với nó và thằng Toàn Thể ở Hà Tĩnh. Hai thằng nói “Thằng Quảng ni mi cứ tưởng mi là người chiến thắng, lấy được Minh Minh. Nhưng thực ra bọn tau phải cảm ơn mi”. Hai thằng này thấy Minh Minh còn xanh lắm!… Nói về tài thằng này thì nhiều lắm. Vừa rồi nghe nói nó mới nuôi thêm con sư tử nữa. Khiếp!

Còn thằng Phương bộ trưởng thì buồn cười lắm. Người béo lùn, tướng giống ông địa. Nói hơi lắp. Khi nào cũng vui vẻ. Nghĩ đến nó cũng thấy vui rồi. Ngày xưa mình thấy thằng này nhiều lúc mắt hơi gian gian, hay ngồi cạy rỉ mũi rồi ngửi ngửi, nhưng bây giờ không còn nữa. Lớp 10, 11 thằng này và Hùng Tịu giật hết các giải nhất trong lớp: học giỏi nhất, cao to nhất, tự tin nhất. Cứ giờ ra chơi là cả lớp dẹp bàn ghế cho hai thằng đánh nhau, cả lớp đứng cổ vũ. Hệt như đấu võ đài. Đánh xong mỗi thằng ngồi một góc. Thằng nào cũng say sưa với chiến thắng! Cứ như cả lớp mới là người thua í! Công bằng mà nói thì Hùng Tịu giỏi hơn. Vui vãi!

Bộ trưởng chơi rất thân với Thắng bự học trường Bộ, sau này học Xây Dựng gọi là Thắng Bi. Thằng này cũng là bạn nối khố với mình từ nhỏ. To cao, đẹp trai lắm! Mình về quê, sau ra học trường Xây Dựng. Ngày đó còn chưa có điện thoại để liên lạc. Tự nhiên cuối năm thứ hai, có hôm mình đang đi trên giảng đường thấy Thắng bự đi thất thểu ở đó. Mình hỏi “Mi đi mô đó?” – Tau học đây. Mi mần chi đây? – Tau cụng học đây!

Mừng quá. Lại thấy từ sau lưng Thắng bự bước ra thằng Bộ trưởng. Một ông cao kều, một ông thấp tịt nên nó ở sau lưng mà không ai thấy. Đúng là “Cột đèn, máy nước”. Khi nào cũng đi với nhau. – Tau cụng học đây!

Mẹ kiếp, học cùng trường, cùng khóa. Trường thì bé tí mà hơn hai năm mới gặp nhau. Bọn này chăm đi học vãi. Mình hỏi Thắng Bi: – Tổng kết mấy? – 4,2! Hỏi Bộ trưởng, nó cười rất tươi: – Biển số quê nhà! (Tức là 3,7)

Vậy mà qua giai đoạn hai thằng này chuyên tâm vào lại học giỏi ngay! Ra trường đúng kỳ hạn.

Thằng Thắng bự kể hồi xưa Bộ trưởng ở nhờ nhà nó, Bộ trưởng thích Minh Minh nhiều lần cứ rủ Thắng bự lên nhà Minh Minh ở Trần Hưng Đạo. Nhưng đi gần đến cổng thì cứ đi đi lại lại rồi nói Thắng bự về trước. Thắng bự tức lắm. Nó nói Bộ trưởng không dám vào hoặc sợ vào cùng mà Thắng bự lại cao to đẹp trai nên… Rồi ở ký túc Xây Dựng với nhau cũng thế. Bộ trưởng thích em Tuyết bán hàng bánh mì trong Đồng Tâm. Không dám đi một mình, muốn rủ Thắng bự lại sợ em Tuyết thích Thắng bự mất. Nghĩ mãi rồi cũng ra một kế. Một hôm Bộ trưởng mời Thắng bự ăn trứng vịt lộn, mời uống nước ngọt. Thắng bự cứ vô tư chén. Rồi Bộ trưởng lại xui Thắng bự cưa em Dung ở gần nhà em Tuyết. Thắng bự nói “Cơm đéo có mà ăn, cưa chi”. Bộ trưởng mua ngay cho Thắng bự một bó hoa bảo đi tặng em Dung. Thắng bự cũng làm. Lại còn cảm động vì có thằng bạn tốt. Hôm sau nữa Bộ trưởng ăn mặc rất đẹp, rủ Thắng bự “Mi đi với tau cấy”. Rồi dẫn thẳng đến nhà em Tuyết, giới thiệu ngay “Đây là anh Thắng, bạn anh, là người yêu chị Dung bên này này”… Thắng bự tức hộc máu!

Mấy thằng hạng nhì này khôn vcđ!

Advertisements
Bình luận
  1. an nói:

    Rốt cục ông Pham Phu Quang này người ở đâu ra mà quái dị thế? toàn B52

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s