Chuyện ăn

Posted: Tháng Bảy 21, 2012 in Uncategorized
Thẻ:,

Chuyện  ăn uống ở ký túc thì nhiều giai thoại lắm. Nhưng Đức Dũng là nhiều ấn tượng khó phai nhất. Mình nhớ thằng An béo hay thằng gì học sau mình một khóa nó thách thằng Đức Dũng ăn hết hai gói bánh quy Hương Thảo. Mỗi gói có 3 cọc bánh, mỗi cọc hình như 13 cái. Phần thưởng chỉ là được ăn không mất tiền, ăn không hết thì phải trả tiền cả hai gói. Phần thừa thì thằng An được ăn. Hồi đó ra quán bà Sen, bà Ngụ… mấy thằng mình mà thèm lắm cũng chỉ dám ăn 2,3 cái. Nhà thằng Đức Dũng cũng nghèo như mình nên nghe nói được ăn không mất tiền, lại nhiều nữa, nên hăng lắm. Nó còn sợ thằng An quỵt nên gọi bọn mình đi làm chứng. Ra quán bà Ngụ, thằng Dũng hùng hổ bóc cả hai gói, bắt đầu ăn. Ăn được một cọc thì đã nghẹn mấy lần. Nó uống nước cho trôi rồi ăn tiếp. Cứ thế vừa ăn vừa uống. Bình thường nhìn thằng Dũng đã thuộc loại xấu trai, lúc nhìn nó trợn mắt, rướn cổ cố nuốt miếng bánh thì thôi rồi. Thảm hại! Trông như con cà cưỡng chưa mọc lông nuốt con châu chấu quá to.

Trư Bát Giới

Thằng này không biết rằng uống nước vào thì bánh nở ra nên chỉ cố thêm một lúc là bụng căng, ợ lên ợ xuống muốn trào ra ngoài. Nó ngồi trên cái ghế, cứ vừa nấc vừa nghếch mông lên đánh rắm. Ăn thêm được gần một cọc nữa thì đầu hàng. Cả hội vui như tết. Được ăn ké phần thừa, lại thừa những hơn một gói. Chỉ tội cho thằng Dũng, đi không nổi, phải dìu về. Đêm hôm đó nó vừa nôn vừa ỉa cả đêm. Ốm mất mấy ngày.

Buồn cười nhất là Vũ Hà, nói chuyện với thằng Dũng như thế nào đó. Chê thằng Dũng “Ai nhủ mi uống nác. Ngu!”. Thằng Dũng tức lại cá ngược lại Vũ Hà. Nhưng cá là một gói rưỡi. Vũ Hà ăn một mạch gần hết, ngon lành. Thằng Dũng mặt xanh như đít nhái. Cả hội nghĩ “Thằng ni đen thật”. Ai ngờ còn mấy cái tự nhiên lão Hà ngồi trợn mắt “Tau không ăn được nựa”. Xong chạy ra móc họng. Nôn thốc nôn tháo! Đêm đó về còn nôn thêm mấy lần! Hehee, tưởng thế nào… Thế mới biết chị Hương nói cấm có sai “…chị bám/Tham tiền cột mỡ lắm anh leo”.

Cũng vì cái kinh nghiệm hai lần chứng kiến này mà về sau mình bị một vố to. Số là thế này. Thời sinh viên, nghèo rớt mùng tơi. Có thằng Cường cận trông cũng chỉ bằng thằng Dũng. Hôm đó nó đang đói, nó nói ăn được 30 quả trứng vịt lộn. Mình cóc tin. Nó nói “Mi trả tiền đi, tau ăn cho”. Mình rất cẩn thận còn nói nó “Mi đang đói, phải ăn 35 cái tau mới trả tiền. Mà ăn không hết mi tự trả”. Nó nghĩ một lúc rồi đồng ý. Ra quán quen(để còn nợ được), nó ngồi vào bàn làm một mạch 35 quả. Không khó khăn tí nào. Xong đứng dậy vuốt vuốt bụng, ợ ợ mấy cái. Ngồi xuống gọi chén nước chè, thản nhiên ngồi súc miệng. Gọi thêm 2 quả nữa ăn nốt rồi nói “Hai quả ni tau trả tiền”. Mình tức nổ đom đóm mắt, lại tiếc nữa. Trong túi có 10 nghìn định bụng ăn sáng một tuần. Ai ngờ trả 10 nghìn rồi vẫn còn nợ tận bốn mấy nghìn. Mất toi một tháng ăn sáng…

Quay lại chuyện thằng Đức Dũng. Kể từ khi nhà bếp không nấu thức ăn, anh em có gì ăn nấy. Ai mang được cái gì ra cũng chia cho mọi người. Hết lại ăn cơm muối trắng. Riêng có thằng này nhà ở Nam Đàn, gần nên tuần nào nó cũng về một hai lần. Mang thức ăn xuống lại cho vào hòm khóa lại. Đến bữa ăn nó chỉ lấy một chút cho nó ăn thôi, không chia cho ai cả. Thằng này có một cái hòm đa năng bằng gỗ. Trong đó có ba ngăn. Một ngăn để quần áo, một ngăn để sách vở, một ngăn nó để thức ăn. Khóa to đùng! Mấy thằng hồi đầu không để ý gì vì thấy nó cũng khổ. Nhưng lâu dần cứ thấy anh em ăn cơm muối trắng mà nó một mình ra một góc dấm dúi ăn cá kho thì sinh ghét. Rồi một lần nó về nhà lên mang theo một nồi cá nục kho cà chua thơm lừng. Mọi người tưởng được một hai miếng chia nhau. Ai ngờ nó lại gắp đúng một miếng cho vào bát mang đi ăn. Còn lại cho vào hòm khóa lại. Hôm đó nó đi học buổi chiều về, nghe kẻng cơm, nó vừa mở hòm định lấy cá thì hét lên thất thanh, rồi chửi, rủa, rồi khóc ầm cả lên…

Trong lúc nó đi học thì thằng nào đó đã kịp cho cái hòm của nó nhào lộn vài vòng. Sách vở, quần áo, cá, cà chua… cùng thằng Dũng ôm nhau khóc thống thiết! Hehee.

Mình nghi nhất Vũ Hà. Cả hội nhìn thằng Dũng khóc thì hân hoan ra mặt. Riêng lão này còn ra vẻ thông cảm, mắng bọn mình “Bọn bay đùa vưa vưa thôi, đùa rứa ác quá, ác quá”.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s