Archive for Tháng Bảy, 2012

Cung Lê – Cao thủ gốc Việt

Posted: Tháng Bảy 29, 2012 in Uncategorized
Thẻ:

698296222

Cung Lê (sinh ngày 25/5/1972) là diễn viên điện ảnh và cũng là võ sĩ Kickboxing và Võ Tự Do Mixed Martial Arts chuyên nghiệp, người Mỹ gốc Việt. Anh từng giữ chức Vô Địch Hạng Trung giải Strikeforce trước khi trao trả đai vô địch để theo đuổi sự nghiệp điện ảnh

Cung Lê sinh tại Việt Nam. Năm 1975, cậu bé Cung Lê cùng mẹ rời quê hương khi chưa đầy 3 tuổi bằng máy bay trực thăng, Họ trải qua những ngày tháng cực khổ tại một trại tỵ nạn Philippines trước khi được bảo lãnh sang định cư tại thành phố San Jose, thuộc tiểu bang California, Hoa Kỳ vào tháng 9 năm 1976.  Là một đứa bé Việt Nam vóc dáng nhỏ bé, Cung Lê luôn bị các đứa trẻ lớn hơn bắt nạt. Năm lên 10 tuổi, mẹ của Cung Lê cho phép anh luyện tập Taekwondo để tự vệ. Bắt đầu từ lớp học võ đầu tiên đó, Cung Lê không ngừng tiếp thu các môn võ thuật khác nhau như Đô Vật, Việt Võ Đạo, Brazillian Jiu-Jitsu, Tán Thủ, Muay Thai, và trở thành một võ sĩ chuyên nghiệp với hơn 35 giải thưởng võ thuật, ba lần đoạt chức vô địch thế giới, và được tôn vinh là “Võ sĩ Việt Nam nổi tiếng nhất thế giới” tại lễ trao giải thưởng Asia Entertainment Awards 2004. Với những thành tích vang dội đó, Cung Lê đã được lên bìa những tạp chí võ thuật nổi tiếng như Inside Kungfu, Black Belt Magazine, và Martial Arts Illustrated.

Sự nghiệp Kickboxing, Tán thủ

Cung Lê bất khả chiến bại trên võ đài Kickboxing chuyên nghiệp với 17 trận thắng, không có hòa hay thua.

Cung Lê ba lần đoạt chức Vô Địch trong giải U.S Open International Martial Arts Championships. Anh đã ba lần làm đội trưởng của Đội Tuyển Quốc Gia Hoa Kỳ, và tham gia giải Vô địch Wushu Thế giới tổ chức tại Ý năm 1997 và tại Hong Kong năm 1999 với tư cách là Đội Trưởng.

Ngày 15 tháng 12 năm 2001, anh đánh bại Shonie Carter tại thành phố San Jose, California và đoạt về danh hiệu Vô Địch Tán Thủ Chuyên Nghiệp Hạng Nặng Thế Giới của Liên Đoàn Kickboxing Quốc Tế.

Tháng Năm năm 2003, anh tham gia giải K-1 và cộng thêm 3 trận vào bộ sưu tập thành tích toàn thắng của mình, trong đó có một lần hạ đo ván (Knockout).

Sự nghiệp tự do MMA

Cung Lê bước lên võ đài MMA lần đầu tiên trong giải Strikeforce vào ngày 10 tháng 3 năm 2006 tại San Jose, hạ đo ván võ sĩ kickboxing Mike Altman ở phút thứ 3:51 hiệp đầu tiên. Ba tháng sau, anh đấu với đối thủ từng trải Brian Warren tại giải King of the Cage và hạ đo ván Warren bằng hàng loạt cú đấm ở phút 4:19 hiệp đầu. Tại “Strikeforce: Triple Threat” vào ngày 8 tháng 12, 2006, anh đánh bại Jason Von Flue ở giây thứ 43 khi trận đấu phải ngưng do một vết cắt.

Cung Lê tiếp tục so găng với Tony Fryklund (người từng bị Anderson Silva hạ gục một năm trước đó). Cũng như Silva từng làm, Cung Lê hạ đo ván Fryklund vào gần cuối hiệp thứ 3. Không lâu sau đó anh đấu với Sammy Morgan tại Strikeforce: Four Men Enter, One Man Survives. Anh liên tục ném Morgan xuống sàn võ đài và thắng trận bằng đo ván kỹ thuật (T.K.O).

Ngày 29 tháng 3, năm 2008, Cung Lê thượng đài trong trận tỷ thí quan trọng nhất trong sự nghiệp võ tự do MMA của mình trong trận “Strikeforce: Shamrock vs. Le” do Strikeforce kết hợp tổ chức với EliteXC tại San Jose. Đối thủ của Cung Lê là võ sĩ kỳ cựu Frank Shamrock, người có kinh nghiệm dày dặn 14 năm trong môn Võ tự do MMA và cũng là đương kim Vô Địch Hạng Trung Strikeforce.

Trước 16,326 khán giả cuồng nhiệt thuộc mọi sắc tộc, Cung Lê đá gãy cánh tay phải của Frank Shamrock với những cú cước liên hoàn và hạ đo ván kỹ thuật nhà đương kim vô địch trong hiệp ba để đoạt lấy chiếc đai Vô Địch Hạng Trung của Strikeforce.

Được diễn tả là “định nghĩa của một võ sĩ có lối tấn công đa dạng” bởi tường thuật viên Bill Goldberg trong trận đấu với Shamrock, Cung Lê nổi tiếng với khả năng ra đòn rất chính xác và hiệu quả. Bill Goldberg cũng từng ví von ngọn cước Spinning Back Kick của Cung Lê với việc “bị chiếc xe tải đụng trúng” trong cuộc phỏng vấn trước trận đấu này, và cú đá Roundhouse Kick được xem là đòn nguy hiểm nhất của anh.

Ngày 17 tháng 9, 2009, ông Scott Coker, Tổng giám đốc của giải Strikeforce cho biết Cung Lê đã ngỏ ý muốn trả lại chiếc đai vô địch vì không thể quay lại võ đài sau khi ký hợp đồng với một bộ phim mới, và ông đã nhận lời yêu cầu đó[10]. Trong tương lai, Cung Lê sẽ tiếp tục tỷ thí trên võ đài Strikeforce một khi thời điểm của các trận đấu không cản trở với thời khóa biểu quay phim, mà không phải chịu áp lực nặng nề của chức vô địch luôn có người dòm ngó.

Sau gần 2 năm ngừng thi đấu, Cung Lê đã có cơ hội quay trở lại võ đài Strikeforce khi thời khóa biểu quay phim được dời lại. Trận so tài mới nhất của anh diễn ra vào ngày 19 tháng 12, năm 2009 trong chương trình thi đấu “Strikeforce: Evolution”, với địch thủ Scott Smith, người được mệnh danh là “Thiết Thủ” (“Hands of Steel”). Mặc dù chiếm ưu thế hầu hết trận đấu, Cung Lê lại bị Smith đánh bại bằng knock-out ở hiệp thứ ba. Đây là thất bại đầu tiên trong sự nghiệp võ đài của anh.

Sự nghiệp điện ảnh và giải trí

Bên ngoài võ đài, Cung Lê còn xuất hiện trên màn bạc Hollywood với nhiều vai diễn võ thuật. Trong phim “Fighting”, Cung Lê thủ vai Dragon Le, một trong những đối thủ của Channing Tatum. Trong phim “Pandorum”, Cung Lê thủ vai Mạnh (một nhân vật người Việt với võ nghệ cao cường trên con tàu vũ trụ Elysium) bên cạnh các ngôi sao điện ảnh Dennis Quaid và Ben Foster.

Năm 2009, anh hợp tác cùng ngôi sao võ thuật Chân Tử Đan trong bộ phim Hong Kong mang tên “Thập Nguyệt Vi Thành” (Bodyguards and Assassins).  Sau khi hai người bỏ ra hơn nửa tháng để hoàn tất cảnh tỷ võ do Stephen Tung Wei đạo diễn, với những chiêu thức mà Cung Lê cho rằng hoàn toàn không có gì mới mẻ, Cung Lê và Chân Tử Đan đã cùng nhau hợp tác làm việc suốt một tuần lễ không ngưng nghỉ với 17 diễn viên phụ để dàn cảnh và quay lại đoạn phim này. Sau 4 ngày quay phim (cả hai diễn viên phải làm việc trong phim trường suốt 24 tiếng liên tục trong ngày cuối cùng trước khi Cung Lê phải trở về Hoa Kỳ), Cung Lê và Chân Tử Đan đã hoàn tất đoạn phim mà người đạo diễn võ thuật trước đó cần tới nửa tháng.

Chính trận đấu bắt đầu với cảnh rượt đuổi bay nhảy ngoạn mục đậm sắc parkour giữa Cung Lê và Chân Tử Đan trên phố xá Hong Kong đông người, tiếp theo là màn tỷ thí đậm sắc Võ Tự Do MMA này sau đó được nhà sản xuất dùng để quảng bá bộ phim “Thập Nguyệt Vi Thành” tại Thượng Hải[14]. Trong cuộc họp báo này, Chân Tử Đan cho biết rằng “Cung Lê là đối thủ mạnh nhất mà tôi từng gặp khi đóng phim Action từ trước đến nay”.

Cung Lê sẽ xuất hiện trong phim “Tekken” trong vai Marshall Law (một cao thủ Triệt Quyền Đạo trong game Tekken), cũng như là vai thủ lĩnh sơn tặc trong phim “True Legend” do Yuen Woo-Ping đạo diễn. Hai bộ phim này đã được quay xong và dự tính sẽ trình chiếu vào năm 2010.

Ngày 15 tháng 12 năm 2009, hãng sản xuất game EA Sports chào đón Cung Lê vào danh sách các võ sĩ MMA trong trò chơi điện tử “EA Sports MMA”. Game này sẽ được tung ra vào mùa hè 2010 cho hai loại máy PlayStation 3 và Xbox 360.

Cung Lê có hai đứa con trai với người vợ cũ. Cung Lê và vợ mới là Suzanne cưới nhau vào tháng 8, năm 2009

Nguồn Internet


Sau 7 năm tập luyện karate, cậu bé Đinh Đình Hải Hoàng ở bang Mecklenburg, Đức, đã giành được huy chương vàng quốc tế khi mới 13 tuổi.

Thần đồng karate Hải Hoàng.
Thần đồng karate Hải Hoàng. Ảnh: Việt Anh

Hải Hoàng, còn là nam võ sĩ trẻ nhất của Đức đạt đai đen môn karate và cũng là giáo viên trẻ nhất được cấp chứng chỉ là giáo viên dạy karate cơ bản khi mới 13 tuổi.

Hoàng, sinh năm 1995, bắt đầu học karate khi mới 6 tuổi. Chỉ hai năm sau, Hoàng đã giành được tấm huy chương vàng đầu tiên. Năm 2007, Hoàng giành huy chương vàng karate thế giới dành cho lứa tuổi U13. Năm 2009 cậu giành huy chương bạc karate thế giới U15.

Sau nhiều lần kiểm tra sát hạch Hải Hoàng được cấp chứng chỉ đai đen khi tròn 13 tuổi. Vài tháng sau, Hải Hoàng được công nhận là huấn luyện viên karate trẻ nhất Đức.

Anh Đinh Đình Định, bố của Hải Hoàng, từ Việt Nam sang Đức sinh sống từ năm 1987, cho biết ngoài đời cậu bé rất rụt rè, ít nói. “Thế nhưng khi lên võ đài, Hải Hoàng khiến mọi người ngạc nhiên. Thằng bé sử dụng các kỹ năng thành thạo và chính xác”.

Thành tích của Hải Hoàng khiến cậu được nhiều báo Đức đưa tin. Hình ảnh của cậu cũng được in trong danh sách các võ sĩ trẻ tài năng và có nhiều triển vọng.

Hoàng đang học lớp 9 và là thành viên của đội tuyển quốc gia Đức. “Cháu đang có dự định sẽ gửi một video clip về dự cuộc thi ‘Ngôi sao võ thuật Việt Nam toàn cầu’ do Đài truyền hình Việt Nam tổ chức. Cháu muốn đóng góp một chút cho nền võ thuật nước nhà”, cậu nói.

Nguồn: Internet.

Suối nguồn tươi trẻ

Posted: Tháng Bảy 29, 2012 in Uncategorized
Thẻ:

Khởi thức thứ 2

Khởi thức thứ 2

Là một người có chút hiểu biết về võ thuật và dưỡng sinh, trước đây mình có tìm hiểu, tập 5 thức “Suối nguồn tươi trẻ”. Đọc được bài viết bổ ích này cũng khá lâu rồi, giờ mình giới thiệu đến các bạn.
Thực lòng mình không tin vào việc một ông lão 70 tuổi, lưng còng, tóc bạc, da mồi sau hai năm luyện tập có thể biến thành một người 40 căng tràn như thanh niên. Mình cũng chẳng tin rằng tập luyện lâu dài có thể trường sinh bất lão. Tuy nhiên 5 thức này đều rất đơn giản mà hữu ích, thực dụng. Là sự phối hợp, chắt lọc từ rất nhiều bộ môn, trường phái khác nhau. Yoga, Thái Cực, dưỡng sinh… mà theo tác giả là từ một số môn phái ở Ấn và Tây Tạng.
Mình đã tập thử và suy nghĩ 5/6 thức(Thức thứ 6 là để diệt dục – mình không thử). Quả thật rất tốt và quan trọng nhất là rất dễ tập, không nhất thiết phải có người hướng dẫn, mất ít thời gian, tập ở đâu cũng được. Bạn chỉ cần mua một cuốn sách và làm theo. Rất dễ! Già trẻ, trai gái đều tập được. Thậm chí nếu bạn chịu khó tập theo bài viết này cũng được.
Không giống như nhưng môn thể dục khác, 5 thức này là bao gồm tất cả sự ảnh hưởng đến toàn thân. Từ chân đến đầu. Cả thể chất lẫn tinh thần, trí não.
Rất phù hợp cho những người bận rộn, hay đi nhiều. Không có thời gian cố định để theo một môn thể thao cố định nào đó.
“Suối nguồn tươi trẻ” được biết đến lần đầu tiên vào năm 1939, trong cuốn sách “Con mắt khải huyền” của Peter Kelder. Lúc đầu tác giả không gọi là “Suối nguồn tươi trẻ”, nhưng sau này hình như do tác giả liên tưởng đến câu chuyện tình trong tiểu thuyết “Suối nguồn” nên đã gọi như vậy.
Cuốn sách mở đầu bằng cuộc gặp gỡ tình cờ giữa tác giả và đại tá Bradford, một cựu quân nhân người Anh gần 70 tuổi, lưng còng, tóc bạc, đi lại phải chống gậy.
Vị sĩ quan này kể cho Peter Kelder về ý định đến Ấn Độ tìm một tu viện bí ẩn, nằm ở một nơi xa xôi hẻo lánh nào đó trong dãy Hymalaya. Theo những câu chuyện truyền tụng của dân du mục, 2.500 năm trước, các Lạt ma ở đây đã tìm ra Suối nguồn tươi trẻ, một bí quyết hồi xuân kỳ diệu.
Cuộc gặp thứ hai diễn ra sau đó 4 năm, khi đại tá Bradford trở về sau chuyến phiêu lưu.
Không còn dấu vết gì của ông lão già nua, mệt mỏi khi trước. Thay vào đó là một người đàn ông trung niên nhanh nhẹn, thần sắc hồng hào, lưng thẳng, mái tóc dày chỉ điểm vài sợi bạc. Suối nguồn tươi trẻ không phải là đồn đại mà hoàn toàn có thật.
Và ngạc nhiên thay, bí quyết màu nhiệm này lại vô cùng đơn giản, chỉ là một bài tập gồm 5 động tác, hay gọi theo cách của các Lạt ma Tây Tạng là 5 thức.

Thực ra người ta không thể biết câu chuyện gặp gỡ này là có thật hay không, nhưng tác dụng của 5 thức “Suối nguồn tươi trẻ” đến nay đã được kiểm chứng qua hơn 70 năm trên khắp thế giới là rất to lớn.

5 thức của bài tập

5 thức của bài tập

Trong những ấn phẩm được xuất bản sau này dựa trên cuốn sách của Peter Kelder, người ta cho rằng, 7 trung tâm năng lượng mà các Lạt ma nhắc đến chính là 7 luân xa theo quan niệm của y lý học cổ truyền phương Đông. Liên hệ với y học hiện đại phương Tây, các luân xa được một số nhà nghiên cứu coi là đối chứng siêu hình của các tuyến nội tiết, với vị trí và vai trò tương đương.
Cũng theo quan điểm phương Tây, hoạt động của các tuyến nội tiết đóng vai trò vô cùng quan trọng, thậm chí là chi phối quá trình lão hóa.
Từ sau tuổi 30, hệ nội tiết bắt đầu suy yếu, lượng hormon giảm dần, tác động trực tiếp lên tinh thần và thể chất, gây ra 12 nhóm triệu chứng rối loạn và các bệnh của người già như da nhăn, tóc bạc, mất ngủ, loãng xương…
Nhiều nghiên cứu gần đây cho thấy, khôi phục sự cân bằng nội tiết có thể làm chậm quá trình lão hóa, trả lại cho cơ thể nhiều trạng thái của tuổi thanh xuân. Như vậy, tư tưởng chủ đạo của 5 thức tập Suối nguồn tươi trẻ xuất phát từ phương Đông cũng phù hợp với tinh thần của các nghiên cứu khoa học phương Tây.
70 trẻ lại thành 40?
Trong cuốn “Con mắt khải huyền”, 5 thức tập của các Lạt ma đã giúp đại tá Bradford trẻ lại đến mức những người mới biết ông sau chuyến viễn du đến Tây Tạng đều nghĩ rằng vị sỹ quan này chỉ khoảng 40, trong khi tuổi thực của ông lúc đó đã là 73.
Qua lời kể của đại tá Bradford, người ta còn biết rằng, khi ở tu viện, ông đã gặp một người phương Tây cũng học Suối nguồn tươi trẻ. Người này đã ngoài 50, nhưng ngoại hình chỉ khoảng 35 và phong thái thì trẻ trung như một thanh niên mới 25 tuổi.
Hiệu quả hồi xuân của Suối nguồn tươi trẻ còn được khẳng định qua nhiều phản hồi từ người tập. Có người cho biết, họ trông trẻ ra đến cả chục tuổi chỉ sau hơn 1 năm tập ,Suối nguồn tươi trẻ. Người khác tiết lộ, nhờ 5 thức tập mà mái tóc của họ mọc dày đen trở lại khi đã ở lứa tuổi ngoài 70.
Trên các diễn đàn sức khỏe, không khó để tìm thấy những lời ca ngợi tác dụng kỳ diệu của Suối nguồn tươi trẻ như sáng mắt, đẹp da, cải thiện trí nhớ, bệnh tật thuyên giảm.
Nhưng cũng có những ý kiến cho rằng, hiệu quả của 5 thức tập đã được đề cao quá mức. Carolinda Witt, một chuyên gia nổi tiếng về Suối nguồn tươi trẻ tại Australia cho biết, trong hàng trăm học viên mà bà đã trực tiếp giảng dạy, chỉ duy nhất một người “nghĩ rằng” tóc mình đen trở lại sau khi tập 5 thức này. Không ai nhờ Suối nguồn tươi trẻ mà trẻ lại 20 – 30 tuổi. Các nếp nhăn cũng không vì thế mà biến mất.
Theo kinh nghiệm cá nhân của Carolinda Witt, những lợi ích thực tế của Suối nguồn tươi trẻ bao gồm: sinh lực dồi dào; tinh thần minh mẫn, an nhiên, thư thái; cơ bắp săn chắc; ngủ tốt; thở sâu; sức khỏe toàn diện nâng cao, ít ốm vặt; vóc dáng trẻ trung, linh hoạt; giảm cân; cải thiện sinh hoạt vợ chồng. Tuy không đến mức thần diệu, song những kết quả này cũng là rất ấn tượng đối với một bài tập mà bất cứ ai cũng có thể thực hiện chỉ trong 10 phút mỗi ngày.
Bí ẩn và kỳ lạ
Khi “Con mắt khải huyền” được xuất bản, Peter Kelder là một tác giả hoàn toàn vô danh cả trong giới nghiên cứu lẫn giới văn chương. Và cho đến nay, người ta vẫn hầu như không biết gì về ông.
Bức màn bí ẩn cũng bao phủ thân phận của đại tá Bradford, người được coi là có công đưa Suối nguồn tươi trẻ đến với thế giới hiện đại. Mặc dù Peter Kelder luôn khẳng định nhân vật này có thật, song nhiều người đã từng đọc tác phẩm của ông cho rằng, vị sĩ quan có thể chỉ là hư cấu, được tạo ra để tăng tính khách quan, cũng như sự ly kỳ, hấp dẫn của câu chuyện.
Nguồn gốc của 5 thức tập cũng là điều gây tranh cãi. Suối nguồn tươi trẻ chưa từng được các Lạt ma Tây Tạng công nhận là bí quyết mà các vị tổ sư của họ sáng tạo ra. Người ta cũng chưa tìm thấy tu viện đã truyền dạy Suối nguồn tươi trẻ cho đại tá Bradford. Thông tin trong cuốn sách của Peter Kelder quá sơ sài.
Hơn nữa, qua thăng trầm lịch sử, nhiều tu viện Phật giáo Tây Tạng đã trở thành hoang phế, nên việc tìm kiếm nơi phát tích của bí quyết hồi xuân này càng khó khăn, thậm chí là không thể.

Một buổi tập

Một buổi tập

Lưu ý trước khi bắt đầu luyện tập 5 thức tập Suối nguồn tươi trẻ
Có một số điểm khác biệt nhỏ giữa 5 thức tập Suối nguồn tươi trẻ được giới thiệu trong sách của các nhà xuất bản khác nhau.

Một trong những ấn bản

Một trong những ấn bản

Các hướng dẫn dưới đây được trích nguyên văn từ cuốn “Con mắt khải huyền” xuất bản lần đầu tiên vào năm 1939.
Một trong những ấn bản của Suối nguồn tươi trẻ
1. Thức thứ nhất
Đứng thẳng, 2 tay dang ngang bằng vai. Sau đó xoay tròn theo chiều từ trái sang phải cho đến khi cảm thấy hơi chóng mặt.
Lưu ý: Khi mới tập, hầu hết mọi người chỉ xoay được nhiều nhất khoảng 6 lần là cảm thấy chóng mặt. Khi đó, nên ngừng tập, nằm hoặc ngồi nghỉ để cơn chóng mặt qua đi.
Không nên cố gắng quá sức, vì ngay cả những người thể lực tốt và người thường xuyên tập yoga cũng có thể phải mất đến 6 tháng mới xoay được đủ 21 lần.
Một số mẹo giảm chóng mặt, buồn nôn:
– Trước khi tập, không nên ăn no hoặc dùng đồ uống có cồn. Nên uống một chút nước nóng có thả một lát gừng tươi hoặc một chén trà bạc hà.
– Sau khi tập, nếu thấy chóng mặt nhiều có thể dùng ngón cái bấm huyệt Nội quan trong khoảng 1-2 phút. Huyệt này nằm ở trên nếp gấp khớp cổ tay 2 đốt ngón tay, trong khe giữa gân của 2 cơ nổi rõ khi gấp bàn tay vào cẳng tay và nghiêng bàn tay vào trong.
2. Thức thứ hai
Nằm ngửa, thẳng người trên sàn, 2 tay đặt xuôi theo thân mình, lòng bàn úp, ngón tay chụm lại, đầu các ngón tay của 2 bàn tay hơi hướng vào nhau.
Nâng đầu lên, đồng thời nhấc 2 chân lên cho đến khi tạo thành đường thẳng đứng. Nếu có thể, hãy vươn 2 chân về phía đầu, nhưng vẫn phải giữ 2 đầu gối thẳng.
Sau đó từ từ thả đầu và 2 chân xuống sàn, nghỉ một chút cho các cơ bắp được thư giãn rồi lặp lại thức này.
Lưu ý: Trong một số sách về Suối nguồn tươi trẻ được biên tập lại và tái bản sau này, người tập được khuyên nên hít vào thật sâu khi nhấc đầu và 2 chân lên, sau đó thở ra toàn bộ khi hạ đầu và chân xuống.
3. Thức thứ ba
Quỳ trên sàn, thân mình thẳng, hai tay buông xuôi, bàn tay đặt vào sau đùi. Ngả đầu và cổ về phía trước càng xa càng tốt, đồng thời đầu cúi xuống sao cho cằm tựa trên ngực.
Tiếp đó, ngửa ra phía sau càng xa càng tốt, đầu ngả xuống thật thấp. Trở về tư thế ban đầu và tiếp tục lặp lại thức này.
Lưu ý: Trong một số tài liệu, người tập được khuyên nên hít vào thật sâu khi ngửa ra sau và thở ra khi trở về tư thế thẳng người.
Những người bị bệnh về xương khớp không nên cố gắng quá mức khi thực hiện động tác ngửa về sau. Nếu thấy chóng mặt do thiếu oxy não khi động mạch đốt sống bị chèn ép thì không nên ngả đầu quá thấp về phía sau.
4. Thức thứ tư
Ngồi trên sàn, 2 chân duỗi thẳng về phía trước, bàn chân cách nhau khoảng 20cm; 2 tay xuôi theo thân mình, lòng bàn tay úp trên sàn, cạnh mông; đầu hơi cúi sao cho cằm ngã trên ngực.
Tiếp đó, ngã đầu ra sau càng xa càng tốt, rồi nâng thân mình lên trong khi đầu gối gập lại sao cho 2 cẳng chân từ đầu gối trở xuống thẳng đứng, 2 cánh tay cũng thẳng đứng, còn phần thân từ vai đến đầu gối nằm ngang, song song với sàn nhà. Trở về tư thế ngồi và thư giãn một chút trước khi lặp lại các động tác của thức này.
Lưu ý: Trong một số tài liệu, người tập được khuyên nên hít sâu khi nâng người lên và thở ra khi hạ người xuống.
5. Thức thứ năm
Chống 2 tay xuống sàn, bàn tay cách nhau khoảng 60cm, khom người, duỗi 2 chân về phía sau, bàn chân cũng cách nhau 60cm. Đẩy thân mình, đặc biệt là phần hông lên cao nhất có thể, tạo thành hình chữ V úp ngược, trọng lượng cơ thể dồn lên bàn tay và các ngón chân.
Đầu hơi cúi để cằm tựa lên ngực. Sau đó, cong cột sống, hạ thấp thân mình sao cho cơ thể võng xuống. Đồng thời ngóc đầu lên, để nó ngả ra sau càng xa càng tốt. Tiếp tục đẩy hông lên cao để lặp lại thức này.
Lưu ý: Trong một số tài liệu, thức này được hướng dẫn theo trình tự ngược lại. Đầu tiên, chống tay, cong cột sống để cơ thể võng xuống. Sau đó mới nâng hông lên cao để tạo thành chữ V ngược.
Để đạt hiệu quả, nên tập đều đặn, mỗi ngày 21 lần cho một thức. Khi mới bắt đầu, trong tuần lễ thứ nhất, chỉ nên tập mỗi thức 3 lần trong một ngày. Sau đó, cứ mỗi tuần tiếp theo tăng thêm 2 lần tập cho một thức.
Cứ như vậy cho đến tuần thứ 10, bạn sẽ tập đủ 21 lần mỗi thức trong một ngày. Nếu có sức khỏe tốt, bạn sẽ chỉ mất 10 phút mỗi ngày cho cả 5 thức. Khi thư giãn giữa các thức, nên đứng thẳng, tay chống vào hông và thở sâu 1, 2 nhịp.
Sau khi tập, nên lau người bằng khăn ẩm, sau đó lau lại bằng khăn khô. Cũng có thể tắm bằng nước mát hoặc nước ấm. Tuyệt đối không được tắm bằng nước lạnh hoặc lau bằng khăn lạnh, vì như vậy bài tập sẽ mất tác dụng.
Bất chấp mọi mơ hồ, hoài nghi và tranh cãi, bất chấp việc chưa từng được kiểm chứng bởi các nghiên cứu khoa học, 5 thức tập Suối nguồn tươi trẻ vẫn cho thấy một sức thu hút đặc biệt. Cuốn sách của Peter Kelder được chính tác giả tái bản một lần vào năm 1946.
Từ đó cho đến nay, nó đã được một số nhà xuất bản biên soạn lại và tái bản nhiều lần dưới những tên gọi khác nhau. Trong 70 năm qua, hàng triệu bản sách bằng gần 40 ngôn ngữ đã mang 5 thức tập đi khắp thế giới.


Đại gia Hoàng Tiểu Yêu và Đại gia Minh Cương

Đại gia Hoàng Tiểu Yêu và Đại gia Minh Cương

Thằng Toàn giao cho mình cái chức “SỬ GIA”, sướng âm ỉ từ hôm tới giờ.
Chả là thế này. Mình vốn hay nói, loại lắm mồm. Ở nhà vợ thường mắng, bảo “nói ít thôi!”. Tức lắm mà chẳng làm gì được. Bây giờ thì ông không thèm nói nữa! Ông viết! Không ồn ào, không ảnh hưởng đến ai, đố làm gì được ông?(Mà tôi có nói chỉ mình mụ nghe, tôi viết nhiều người nghe lắm, mụ mà không tốt với tôi coi chừng tôi viết thật về mụ đó).

Trước khi viết mình đã tìm hiểu kỹ về “sử” rồi. Nói chung “sử” thường do kẻ thắng viết ra, nên rất hay thiếu tính xác thực, thứ quan trọng nhất! Cũng như kiểu cái anh chàng lỡ trượt chân ngã vào bánh pháo thì được ghi là “lấy thân chèn pháo”, bị bắn ngã vào lỗ châu mai thì ghi là “lấy thân mình lấp lỗ châu mai”… Để bây giờ con cháu không biết đường nào mà lần!
Mình tuy không làm được việc gì ra hồn nhưng cũng sẽ cố gắng. Không được như Tư Mã Thiên hay Trần Trọng Kim thì cũng cố để không thành Trần Huy Liệu hay Phan Huy Lê, sau này con cháu các bạn lại chửi cho nằm không yên.
Vì vậy lỡ có đụng chạm đến ai trong số các bạn thì đừng tức, đừng khó chịu nhé. Dù sao cũng chuyện đã qua.
Tuy nhiên, Tư Mã Thiên có nói “Thiên hạ hợp lữ đều vì lợi đưa đến, thiên hạ nhớn nhác đều vì lợi mất đi”, cho nên nếu thằng Hùng Tịu, thằng Bộ trưởng hay thằng Công Kim nó có trót khôn đưa cho mình nhiều tiền thì cũng chưa biết chừng. Nhưng phải nhiều! Lương tâm của mình nếu không cao hơn cái giá của Mỹ Xuân thì cũng không thể thấp hơn được.
À, ba bạn thân yêu này nếu liên lạc với mình thì gửi vào email phamphuquang01@gmail.com. Nhớ đừng CC cho mọi người đấy!
Ngồi với Hoàng tiểu yêu ở Sài Gòn ngày 28 tháng 07 năm 2012
PHẠM PHÚ QUẢNG

Cuội

Posted: Tháng Bảy 27, 2012 in Uncategorized
Thẻ:

Đọc “Những ngã tư và những cột đèn” của Trần Dần: Hay bất ngờ!

Thằng Đoành nói “Đời. Đời phải giải sầu. Vì đời sầu lắm. Nếu không cuội, lấy gì để ngày giờ trôi đi. Thằng Cuội là thằng sướng nhất. Tao thi với thằng Cuội. Tao còn thắng nó một điểm. Nó chỉ cuội của mọi người, là cuội đối ngoại, thế là kém. Đối nội mới khó, đối nội là đánh lừa cái nội tâm sầu. Tao là thằng Cuội thời hiện đại…”


Con trai tốt nghiệp tiểu học

Con trai tốt nghiệp tiểu học

Chuyện giáo dục của chúng ta bây giờ có quá nhiều thứ bất cập, quá nhiều thứ để nói. Nhất là khi bạn có con nhỏ còn đi học như mình. Bọn trẻ bây giờ biết quá nhiều thứ, trong đó có những thứ không cần phải biết. Còn chúng ta thì ngược lại, biết quá ít, nhất là những thứ cần phải biết. Rỗi rãi mình kể cho mọi người nghe một vài chuyện của con trai mình. Cũng không biết nên khóc hay nên cười nữa.
Thứ nhất là Lịch sử.
Ai cũng biết, cái quan trọng nhất của lịch sử có lẽ là “tính xác thực”. Nhưng thường thì “lịch sử” do kẻ thắng viết ra, nên lại rất hay thiếu điều này! Có lẽ may ra chỉ là “sử” do Tư Mã Thiên hay Trần Trọng Kim viết thì mới đảm bảo tính xác thực.
Tuy nhiên để đến mức như Việt Nam ta thì quả cũng rất hiếm. Nhiều chuyện như kiểu cái anh chàng lỡ trượt chân ngã vào bánh pháo thì được ghi là “lấy thân chèn pháo”, bị bắn đổ vào lỗ châu mai thì ghi là “lấy thân mình lấp lỗ châu mai”… Để bây giờ con cháu không biết đường nào mà lần!
Cũng vì các cụ nhà ta dựng chuyện, lại còn đưa vào trong “sử”, còn dạy cho con em chúng ta nên mới có chuyện tức như thế này để kể.
Chuyện là thế này. Năm 2006, mình có cậu con trai vào lớp một. Hai vợ chồng nghe nói trường Lê Văn Tám ở Bách Khoa là trường tốt, lại gần nhà bà nội. Thế là chạy dài cả lưỡi, còm cả lưng, mất hơn nghìn đồng Mĩ mới xin cho con trai được vào trường này học. Vậy nên đôi lúc thấy con lười học thì cũng bực. Mình mới nghĩ ra một kế. Tìm mua sách viết về các anh hùng Việt Nam, trong đó có chuyện về Lê Văn Tám đọc. Đại loại là rất anh dũng! Tẩm xăng vào người, châm lửa, chạy 50 mét lao vào kho xăng của địch…
Mình đọc thuộc đâu đó xong, để tỏ ra là một ông bố trách nhiệm, mình đưa con đi ăn KFC, đi mua sắm cho vài thứ và cho đi xem phim nữa… Xong về mới giảng cho con một bài. Nào là “Ba mẹ mất rất nhiều công sức và tiền bạc mới xin cho con vào được trường đó học”, nào là “Đây là trường thuộc vào hàng tốt nhất quận Hai Bà Trưng”, nào là “Trường mang tên Lê Văn Tám, vị anh hùng trẻ tuổi của dân tộc ta đã hy sinh cho chúng ta có ngày hôm nay… Con là học sinh của trường, cần phải cố gắng để xứng đáng với danh hiệu đó…”. Cu cậu ngồi nghe được một lúc thì…ngủ gật. Mình điên lắm nhưng cũng chẳng biết làm thế nào, đành bảo cu cậu đi ngủ. Cứ tưởng cu cậu không nghe gì, ai ngờ từ hôm đó học hành chăm chỉ hẳn lên. Đi đâu cũng tự hào là học sinh trường thiếu niên anh hùng…
Học đến lớp 3, cu cậu rất thích xem Discovery Channel và mấy cái chương trình khoa học viễn tưởng trên ti vi. Tiếng Anh của cu cậu cũng khá tốt nên xem và hiểu được cả các chương trình không dịch.
Một hôm mình vừa về đến nhà, thấy cu cậu đứng chờ sẵn, mặt rất nghiêm trọng:
– Ba lừa con!
Mình giật mình, IC làm việc hết tốc lực, rà soát lại các sự kiện, các cuộc nói chuyện gần đây. Thấy không có gì khả nghi cả.
– Con nói gì? Ba lừa gì con?
– Con vừa xem trên Discovery, một người bị bốc cháy toàn thân không thể chủ động chạy được 50 mét.
!!!
Mình ra sức bảo vệ, bào chữa. Nào là “Có thể con nghe nhầm”, nào là “Có thể người viết nhớ không chính xác”, nào là “Con đừng để ý đến chi tiết nhỏ như thế. Cái quan trọng là một người nhỏ tuổi như vậy mà dám tẩm xăng vào người rồi châm lửa đốt không hề sợ hãi để cho các con có được cuộc sống như ngày hôm nay…”. Cu cậu vẫn một mực không tin. Tức quá mình mắng:
– Con lo mà học hành cho tử tế. Trường nào cũng phải học cho tốt. Mà cả nước người ta chứng kiến, lịch sử, sách đã ghi lại rồi, không lẽ nào lại lừa sao?
Cu cậu miễn cưỡng im lặng.
Mấy hôm sau, một hôm mình đi làm xong, trốn ra gặp mấy đứa bạn chém gió và nốc hơi nhiều bia. Vừa về đến cổng thấy cu cậu ra đón ba mặt dương dương tự đắc:
– Con đã nói, ba cứ cãi, giáo sư Phan Huy Lê đã thú nhận là Lê Văn Tám không có thật. Ông ấy dựng lên chuyện Lê Văn Tám theo chỉ đạo của ông Trần Huy Liệu. Ba chẳng biết gì cả! Con cãi thì ba nói con cãi cùn. Ba cãi thì…
!!!
Hoá ra cu cậu không phục nên lên mạng tìm. Đọc được bài viết về Lê Văn Tám, trong đó giáo sư Phan Huy Lê thú nhận sự thật…
Bó tay cho lịch sử Việt Nam!
Đã vậy cũng không một lời xin lỗi hay đính chính gì. Trường con mình học vẫn là trường Lê Văn Tám oai hùng!
Chỉ có điều con mình không còn khoe là học sinh trường Lê Văn Tám nữa! Hehee…

Thứ hai là bệnh thành tích.
Cũng may, sau sự kiện trên, mình mất thêm một chầu Pizza, một chầu xem hoạt hình ở Megastar nữa thì cu cậu cũng quên. Cho nên năm năm liền vẫn được học sinh giỏi.
Mình ở nhà quát mắng, to mồm thì giỏi, thực chất mọi việc đều phó mặc cho người chủ gia đình. Từ kiểm tra bài, dạy con học, quan hệ trường, lớp, cô thầy giáo… Đều mẹ nó cả! Suốt năm năm con học, ngoài việc đưa đón vài lần ra thì chẳng bao giờ tham gia họp phụ huynh, khai giảng, tổng kết cho con gì cả. Mà hôm nào đưa đón được con cũng quan trọng như vừa đi đánh giặc bảo vệ Trường Sa về. Ai đụng đến cũng cáu. Nhiều hôm vợ tức quá mắng:
– Làm được thì vui vẻ mà làm, không làm được thì để tôi làm….
Sợ vãi!
Hôm nhận được kết quả con trai tốt nghiệp tiểu học, năm năm liền học sinh giỏi. Mình sướng lắm, nghĩ bụng “Cu này thế mà giỏi! Hơn đứt ba nó!”. Hồi nhỏ mình học ở cái trường làng bé tí ti, mẹ là giáo viên trong trường, kèm suốt, chương trình học nhẹ hơn bây giờ mà được học sinh giỏi cũng vãi mồ hôi. Cu này học như chơi thế mà năm năm liền học sinh giỏi. Phục quá!
Nghĩ đi nghĩ lại cứ thấy con giỏi. Quyết định tranh vợ đi họp tổng kết cho oai. Còn nghĩ sẵn bài diễn văn ngọt miệng viết hẳn ra giấy để lỡ khi nhà trường mời lên phát biểu đỡ lúng túng.
Đến rất sớm nhưng mình chọn chỗ ngồi cuối cùng cho ra vẻ khiêm tốn, vả lại nếu đi lên phát biểu cũng có quãng đường dài để dương oai. Một lúc sau mọi người đến đông đủ. Ngồi cạnh mình là một anh trông khá lam lũ. Mình cười rất tươi, giơ tay bắt rồi giới thiệu:
– Tôi là phụ huynh cháu Nguyên đây.
Trong bụng nghĩ con mình học giỏi thế chắc ai cũng biết. Ai ngờ anh này rụt rè giơ tay bắt, không thấy nói gì.
Mình hơi ngượng nên bắt chuyện tiếp thì được biết anh này làm thợ hàn. Anh đi họp cho con trai. Mà con trai anh cũng được học sinh giỏi năm năm liền. Phục lăn!
Đúng giờ họp, cô giáo chủ nhiệm tươi cười đi vào và chào tất cả phụ huynh.
“Xin chào tất cả phụ huynh học sinh lớp 5A. Hôm nay họp tổng kết năm học và thông báo kết quả học tập của các em học sinh. Đây cũng là buổi cuối cùng chúng ta gặp nhau, sang năm các em đều chuyển đến trường khác vì trường chúng tôi không có cấp hai.
E hèm. Báo cáo với toàn thể phụ huynh, kết quả học tập của lớp 5A năm nay chỉ đạt mức trung bình trong trường. Tổng số cả lớp là 42 thì chỉ có 38 em đạt học sinh giỏi…..”
….Mình ù hết cả tai, hoa mắt… cho đến tận khi về đến nhà, khoá cổng xong, thất thểu bước vào bếp, lấy lon bia lạnh làm mấy hớp cho hoàn hồn. Lúc đó mới phát hiện bài diễn văn cầm khư khư trong tay như báu vật không hiểu rơi đâu mất? Hehee.
Con chúng ta đều là thần đồng cả!!!
Hà nội, ngày 26 tháng 07 năm 2012
PHẠM PHÚ QUẢNG

Oẳn @ tà roằn

Posted: Tháng Bảy 24, 2012 in Uncategorized
Thẻ:

Con ai đây nhỉ???

Con ai đây nhỉ???

Với tay thả chỉ vàng vừa kiếm được vào con lợn đất, hôm nay cô có một khách sộp…

***

Có một thằng làm vàng nào đó trong vô số thằng đã đi qua đời cô, cô cũng không còn nhớ rõ, đã kể cho cô nghe một câu chuyện. Chuyện kể thế này:

“Có một anh chơi bời rất nhiều, một hôm ngồi suy nghĩ thấy hối hận vì đã mất quá nhiều tiền cho gái làng chơi. Bèn quyết định lấy vợ. Nhờ người mối mai, chọn qua, lựa lại, cuối cùng cũng kiếm được một cô. Vừa xinh đẹp, dịu dàng, lại nghe nói con nhà gia giáo. Mới chuyển từ Sài Gòn ra làm thư ký cho xếp của cái công ty to đùng, đóng ở mặt Hồ Gươm. Hai bữa ăn trưa, một tối xem ca nhạc, một đám cưới. thế là thành vợ thành chồng.

Kể từ ngày lấy vợ, chiếc giường của anh có thêm chiếc gối và ở đầu giường anh đặt thêm con lợn đất. Chiếc gối thì dĩ nhiên là để cho cô vợ mới cưới. Còn con lợn đất, cứ mỗi lần âu yếm vợ anh lại rút ví bỏ vào một tờ năm trăm ngàn đồng. Vợ anh cũng không thắc mắc gì.

Đến cuối năm, sau cái ngày cúng ông Công, ông Táo, anh đem con lợn đất ra đập. Số tiền có trong đó là ngoài sức tưởng tượng của anh. Hơn trăm triệu, lại có cả tờ một trăm, hai trăm ngàn. Chắc là những hôm say sưa bỏ nhầm cũng không chừng.

Hai vợ chồng bỏ hẳn cả một ngày để mua sắm mà vẫn không hết số tiền. Khệ nệ bê số đồ đạc vừa sắm vào căn hộ, mệt đứt cả hơi. Thấy anh có vẻ đăm chiêu, vợ anh hỏi:

– Có gì không anh yêu?

– À, không có gì. Anh chỉ thấy lạ, lần nào anh cũng bỏ một tờ năm trăm ngàn. Vậy mà hôm nay đập ra lại có cả tiền một trăm, hai trăm ngàn.

Vợ anh nguýt dài, phẩy tay.

– Ối dào, có phải ai cũng đàng hoàng như anh đâu. Có những thằng nó chỉ bỏ có một hai trăm thì cũng đành chứ biết làm sao.”

***

Kể từ đó cô không còn mở tủ cất chiến lợi phẩm sau những lần oằn mình rên rỉ mà miệng đắng ngắt, buồn nôn. Cô mua một con lợn đất, để ở đầu giường. Mỗi lần cho con lợn đất ăn, cô lại thầm cười vì nhớ đến câu chuyện trên như chút phần thưởng dành cho riêng cô vậy.

Cô thấy mình còn sạch sẽ, còn tử tế hơn chán vạn lần cái cô vợ con nhà gia giáo trong câu chuyện trên. Dù sao cô cũng rõ ràng, làm ăn đứt đoạn. Khách là khách, tình là tình. Chỉ duy nhất một trường hợp làm cô hơi thẹn với lòng, đó là thằng Hoài, trưởng thôn Đoài, cách đây gần một ngày đi bộ. Nói là thằng, nhưng lão này cũng cỡ ngoài năm mươi. Đối với cô, đàn ông già, trẻ, khỏe, ốm, khi lên giường cô gọi là anh, trong lòng cô coi là thằng hết. Lão người yếu như sên. Nhưng được cái đi bộ rất giỏi, mỗi tháng đều đặn lão đi bộ đến chỗ cô hai lần. Lão yêu cô. Về phần cô, cô chẳng có chút cảm tình gì với lão, có chăng chỉ là một chút lòng thương hại. Nhưng vì năm khối gỗ Gõ Đỏ lão mang cho cô cách đây hai năm. Cô tính rồi, dù đây là ở bìa rừng, gỗ hơi rẻ, nhưng có bán vội cũng được sáu mươi triệu. Sáu mươi triệu là một trăm hai mươi lần, đem chia cho hai lần một tháng, vị chi là sáu mươi tháng, là năm năm. Cô đành làm nhân tình cho lão trong năm năm vậy.

Cái quán nước tồi tàn nằm ngay lối vào xã Phước Sơn là nơi hai chị em cô sinh sống. Mẹ cô, bà Thanh, vốn là người Hà Nội, ăn chơi nổi tiếng một thời, nghe lời dỗ ngon ngọt của đám buôn lậu gỗ rồi vào tận đây định cư. Thực ra bà cũng chẳng có đường chọn lựa. Đám người buôn lậu gỗ đưa bà vào đây, dựng lên cái lều gỗ này, họ chuyền tay nhau cho đến khi bà chửa được năm tháng thì a lê hấp, họ trốn tiệt. Bà đành biến cái lều gỗ thành cái quán nước để nuôi sống bản thân và chờ ngày sinh đẻ. Bà đẻ ra cô, khỏe mạnh, kháu khỉnh. Bà lấy họ tên bà là Trần Thanh, đặt tên cô là Hoài Vọng. Cũng chẳng ai hiểu được bà đang hoài vọng điều gì? Sự hướng thiện? Một cuộc sống tốt đẹp hơn? Hay đơn giản chỉ là mong ước trả lại được cái họ thật cho đứa con vô tội này?

Kể từ đó bà căm thù đàn ông, bà thề sẽ không bao giờ quan hệ với cái lũ đàn ông bạc tình, bạc nết. Bọn họ chỉ biết xơn xớt đầu môi những khi cảm thấy thèm muốn bà, xong rồi lại ném bừa cái của quý vào đũng quần, khệnh khạng bước vội đi với trăm ngàn cái lý do còn quan trọng hơn cả việc cháy nhà.

Nhưng phụ nữ vẫn là phụ nữ, biết bao nhiêu quyết tâm, bao nhiêu căm hờn cùng cái lời thề cao vạn trượng hóa ra cũng chỉ bằng cái đầu gối đứa trẻ lên ba. Tè là ướt hết, nhòe nhoẹt hết!

Chỉ hai năm sau cái ngày cô ra đời, bà lại bước vào cuộc phiêu lưu tình ái mới. Lần này là đám người đào vàng, đúng hơn là các ông chủ vàng. Kể cũng lạ, ở Hà Nội, Sài Gòn, biết bao nhiêu người giàu có, nhà ngang dãy dọc, kệ trên két dưới, gara xếp hàng cũng cả chục cái xe đắt tiền. Nếu có đào xuyên qua nền nhà, sâu xuống lòng đất thì chỉ có mồ mả với nắm xương khô, nhà nào may mắn hơn thì có được chút bùn đen sạch sẽ của đầm lầy còn sót lại. Vậy mà ở đây, tại cái chốn khỉ ho, cò gáy, cái nơi mà quãng đường đi vẫn còn tính bằng con dao quăng, nhà nào khá giả tài sản có được cũng chỉ là vài con bốn chân thì đào xuống đâu cũng là vàng. Trong nhà vàng, ngoài đồng vàng, trên núi vàng, dưới khe cũng vàng. Người đổ về nườm nượp, cơ man nào là người. Cái vùng quê yên bình, lâu lâu mới có tiếng cưa máy của mấy anh lâm tặc ngày nào, giờ đây tiếng đào, tiếng cuốc, tiếng xay, tiếng đãi, tiếng kêu gào, thét mắng, đâm chém xen lẫn với tiếng khóc cười hỗn độn tạo nên một thứ âm thanh mà người dân ở đây vẫn gọi là “quân đào vàng”.

Moi đất, đãi vàng

Moi đất, đãi vàng

Bãi vàng

Bãi vàng

Bà có dáng người dong dỏng cao, da trắng, trông duyên nhưng hơi gầy. Từ ngày sinh con, bà lại có phần mập mạp, đẫy đà, trông còn tơ lắm.

Lại nói mấy ông chủ vàng, thời gian đầu ngày nào họ cũng ăn nhậu ở quán bà. Của ngon, vật lạ, đắt rẻ họ mua tất. Bà mua một, bán mười họ cũng mặc. Ăn nhậu say sưa xong là trả tiền, đôi lúc họ trả bằng vàng. Năm hoa, một chỉ, hai chỉ, quy đổi giá bao nhiêu cũng được, thậm chí nhiều khi còn thừa ra nửa hoa, một hoa họ cũng gửi bà luôn. Vậy là bà chết, chết đứ đừ! Chết bởi cân thịt rừng bán đắt, bởi mẩu vàng thừa hay là chết bởi cơn khát tình của người phụ nữ đang xuân, bà cũng không còn biết nữa.

Ông trời không thương bà, hay kiếp trước bà ăn ở có điều gì không phải. Bà lại rơi vào cái vòng luẩn quẩn. Em cô ra đời! Bế con trên tay, bà cố nhìn thật kỹ như mong tìm được nét quen, nhưng nhìn đi, nhìn lại, nhìn thẳng, nhìn nghiêng thì nó vẫn là cái giống “oẳn tà roằn”. Bà chịu, lần này bà đặt tên con là Trần Thanh Bình Yên. Lạy Trời Phật cho mẹ con bà được bình yên trong những ngày còn lại!

Thế rồi ba mẹ con cô cũng có được một quãng dài bình yên, cho đến cái ngày cách đây mười hai hay mười ba năm gì đó. Cô mười lăm, thường ngắm mình trong gương những khi một mình. Cô còn nhớ như in cái ngày trời nắng đến nỗi con chó vện chỉ nằm dưới gầm phản thè dài chiếc lưỡi đốm thở dốc, không thèm sủa mỗi khi có người lạ đi qua. Có một đoàn địa chất ghé lại, nghe nói họ sắp làm con đường ngang qua đây. Trong đoàn có một kỹ sư trẻ có cặp mắt buồn sâu thẳm giấu sau cặp kính cận. Đôi giầy vải màu xanh đã sờn. Anh ít nói, nhưng cái nhìn của anh như xuyên thủng vào tâm can cô. Cô mến anh.

Nhưng cái sự đời trớ trêu. Cái chuyện lạ nhất trong trí tưởng tượng còn non nớt của cô là chuyện về ông Thánh Gióng cũng không kỳ lạ bằng cái việc của buổi sáng ngày hôm sau. Dưới chân giường mẹ cô là đôi giầy của anh kỹ sư trẻ nằm ngay ngắn bên cạnh đôi dép mẹ cô vẫn thường mang. Hai người còn chưa thức dậy.

Cô tức tưởi chạy ra con suối gần nhà, ngụp trong dòng nước lạnh, cô khóc.

Cô trở về nhà lúc mặt trời đã quá bóng trưa, một vài anh trai trẻ cổ xủng xoảng những vòng vàng đang hò hét bên chén rượu. Em cô khóc. Cô nghe nói mẹ cô đã dọn đi theo đoàn địa chất.

Phước Sơn tháng 11 năm 2009.

Đón sóng

Posted: Tháng Bảy 24, 2012 in Uncategorized
Thẻ:

Bưu điện công trường

Bưu điện công trường

Tháng trước đọc bài báo về các cô giáo trẻ ở huyện Trà Mi, tỉnh Quảng Nam hàng ngày đi làm về lại kê hai, ba cái ghế cheo leo rồi trèo lên đó giơ cái điện thoại lên cái lỗ thông gió để đón sóng. Nghe cứ cao siêu và hài hước làm sao ấy. Vậy mà chỉ một tháng sau thì mấy cái kỷ lục hạng ruồi đấy bị chính mình và mấy anh em cán bộ làm cùng phá vỡ một cách ngoạn mục.

Mấy chục anh em ở đây toàn là dân kỹ thuật, nhẹ nhàng cũng lận lưng cái kỹ sư, vậy mà đều bó tay không thể nào giải thích được hiện tượng truyền sóng của cái anh nhà mạng. Nói đi thẳng cũng không đúng, cong cũng không đúng, trên xuống, dưới lên… đều sai cả! Kỳ lạ vô cùng!

Nhân tiện hôm nay trời mưa tầm tã, chẳng biết làm gì, kể cho mọi người nghe nhỡ có ai quen biết ông tổng giám đốc Vinaphone thì nhờ giải thích hộ mình nhé.

***

Ngọc, trẻ nhất đội

Ngọc, trẻ nhất đội

Xã Phước Kim – huyện Phước Sơn – tỉnh Quảng Nam.

Thứ Hai, sau một chuyến đi dài mệt mỏi, cả đội nghỉ ngơi một đêm. Sáng ngày thứ Ba, cả đội dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, chuyện trò bông đùa rất vui vẻ thì bỗng mấy chú thanh niên sau một vòng thị sát quanh xã trở về ai nấy mặt buồn rười rượi. Không có hàng ăn, quán nhậu, không có điện thoại, internet… chẳng có gì vui được cả. Vậy là thành một lũ vừa câm vừa điếc. Chán!

Ban ngày cái khí thế bước vào công việc mới cũng làm cho mọi người tạm quên đi những nỗi buồn, nhưng mỗi khi đêm về, sau một ngày làm việc vất vả thì lại buồn ơi là buồn. Nhất là các chú còn trẻ tuổi, có người yêu ở xa thì buồn lắm. Mình thì có cái thú đọc sách, xem phim, nghe nhạc vả lại mười mấy năm lăn lộn khắp nơi cũng giúp cho mình được cái khả năng “tự sướng” nên cũng không sao. Nói chung là “Đèo cao thì mặc đèo cao/ Trèo mà không tới thì ta đừng trèo”, không có sóng thì không phải gọi điện! Chỉ tội cho mấy chú trẻ, nhìn mấy cái mặt mình dám cá là nếu đổi một tháng lương để lấy chút sóng chắc cũng có dăm chú đổi.

Thứ ba, buổi trưa đi làm về đang chuẩn bị ăn cơm thì Ngọc, cậu trẻ nhất đội hớn hở chạy về báo tin:

– Em tìm được chỗ có sóng Vina rồi!

– Ở đâu? Mấy cậu khác nhao nhác hỏi.

– Có mấy em ở trạm xá chỉ cho em.

– Nhưng ở đâu?

– Dạ, ở trong cái chuồng bò nhà ông Tẻo trước cửa trạm xá ấy!

***

Đốt lửa trại, tất niên cùng các cô giáo trẻ

Đốt lửa trại, tất niên cùng các cô giáo trẻ

Hóa ra các cô giáo trẻ ở đây tìm ra được một chỗ có sóng Vina, và chỉ có đứng đúng chỗ này, người phải hơi khom xuống một tí, đứng quay lưng về hướng trạm xá của xã, bàn chân phải đặt thật chính xác vào cái mô đất được đánh dấu, bật loa ngoài thì mới gọi được. Vậy là tất cả các thầy cô giáo, các cán bộ xã, mỗi lần muốn gọi điện thoại lại ra đứng ở mô đất đó. Thế rồi bao nhiêu chuyện yêu đương, thương nhớ, bao nhiêu giận hờn trách móc cái mô đất này đều chứng kiến cả. Lâu dần ông chủ mô đất này cũng biết. Đó là ông Tẻo, vốn là một nông dân người Mơ Nông chất phác, tốt bụng. Ngày ngày làm nương, làm rẫy, tối về uống vài chén rượu rồi ngủ, cũng chẳng hại ai bao giờ! Mỗi ngày thấy bao nhiêu người đứng trên đất của mình cầm cái gì ở tay cười cười nói nói, lúc đầu thấy cũng vui vui nhưng lâu rồi cũng thấy chán. Nhất là những hôm đi làm rẫy về mệt nhọc, thiếu chén rượu, ra vườn định đi tiểu lại gặp ngay cô giáo trẻ đang khom mình uốn éo trên mô đất, miệng nũng nịu với trai ở tận đẩu tận đâu. Đành tụt xuống cái ống quần vừa kéo lên gần bẹn đi vào nhà. Trong nhà, mụ vợ vừa già vừa đen, miệng còn dính đỏ bã trầu, tay cầm điếu thuốc cuộn đang chổng mông thổi lửa. Khói bốc nghi ngút…

Sáng ngày hôm sau, ông nông dân chất phác ngày nào không thèm đi rẫy, ở nhà chuyển cái chuồng bò. Chuyển ra ngay cái mô đất mà nhà mạng Vina chưa chịu trả tiền thuê này.

***

Lửa trại trong đêm rừng, thật là vui!

Lửa trại trong đêm rừng, thật là vui!

Tình yêu là gì? Tốn biết bao giấy mực, bao nhiêu là triết gia, danh nhân đã định nghĩa:

“Tình yêu là thứ tình cảm thiêng liêng nhất trên cõi đời này”.

“Tình yêu là cho đi tất cả mà không mong nhận lại điều gì”.

“Tình yêu là mong cầu, làm những điều tốt đẹp nhất cho người mình yêu, là dám và muốn một cách thật lòng được gánh chịu những khổ đau, bất hạnh nhất cho người mình yêu”.

“Tình yêu là cảm nhận được có người luôn đứng bên cạnh mình, rất gần mà không dựa vào mình”…

Thế nhưng khi đã vào đây rồi, chứng kiến những sự việc ở đây rồi, chắc mọi người sẽ đồng tình với mình: “Tình yêu là… là gì thì không ai biết! Nhưng có thể làm cho một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất… chui vào một cái chuồng bò để nghe điện thoại”.

***

Bẵng đi vài hôm, hôm nay là thứ Bảy, cả đội đang ăn cơm thì chú Tùng về reo hò ầm ĩ. Mọi người hỏi đi đâu về mà vui thế thì nó tỉnh queo: “Em đi ỉa về!”. Cái thằng này thật là, đội mình dù nghèo đi chăng nữa thì hôm nay cũng mua được mấy bó rau, chẳng đến nỗi hôm nào cũng thịt thú rừng! Vậy mà nó nỡ lòng nào mang cả cái thứ gia vị truyền thống của nó về cho các anh ăn. Nén giận, mọi người nghe nó giải thích thì quả là đáng mừng cho một số chú thanh niên khác.

Cảnh thiên nhiên hùng vĩ

Cảnh thiên nhiên hùng vĩ

Mở đường vào tuyến

Mở đường vào tuyến

Chặt cây làm nhà

Chặt cây làm nhà

Số là vào đây chỉ có nước khe để dùng. Tắm nước khe, giặt nước khe, ăn nước khe, uống cũng nước khe. Nó bụng không tốt, Tào Tháo đuổi cả ngày nên đăng ký dọn chuồng xí cho nhà bà Oẳn suốt từ sáng. Buồn chẳng biết làm gì nên vừa “dọn” vừa nghe nhạc bằng cái alô Tầu. Nào ngờ đang bịt mũi thưởng thức âm nhạc thì lại có chuông điện thoại, thằng này suýt lộn cổ xuống cùng ông Tào. Trấn tĩnh lại thì mới phát hiện ra là ngay tại chỗ nó ngồi, mà phải đặt hai chân đúng vào hai cục gạch “thần kỳ” này và ngồi xuống thì có một vạch sóng, nếu bật loa ngoài thì cũng nghe, gọi được.

Vậy là cái Post office của Vina được chuyển đến chuồng xí nhà bà Oẳn. “Sạch sẽ” hơn, “khang trang” hơn, “phong thủy” tốt hơn!

***

Trời không phụ người có lòng!

Bẵng đi một tuần, lại đến thứ Bảy, cả đội tìm được chỗ hạ trại, làm nhà cũng gần xong. Trong lúc nghỉ giải lao, chú Ngọc ngồi tựa lưng vào xích xe đào bỗng chuông điện thoại trong túi áo reo. Lại tìm được một chỗ có sóng, cũng là Vina, ngay phía sân sau của khu lán. Sạch sẽ và bằng phẳng. Nhưng oái ăm là cứ nhấc máy ra khỏi túi áo là hết sóng. Vậy là cao độ của túi áo chú Ngọc được đánh dấu lên xích xe đào, một cái cọc được đóng ngay chỗ chú Ngọc ngồi, mặt trên của cọc cao đúng bằng cái túi áo khi nãy. Một Post office mới được khánh thành!

Cái Post office này hơn hẳn hai cái trước về mọi mặt, và cũng nhờ cái Post office này mà cả đội cởi mở hơn, thân thiết hơn vì nó nằm ngay sân sau của khu lán mà khi gọi lại phải bật loa ngoài(nếu để loa trong thì cứ ghé tai vào là hết sóng, mà dùng tai nghe cũng không có sóng). Mỗi lần có người gọi là cả đội cùng nghe. Chẳng có gì dấu diếm được cả. Vợ ốm, con đau, người yêu đòi tự tử… mọi người biết tuốt! Tội nghiệp nhất là chú Tấn, được nghỉ một tháng trước khi vào việc mới, về hú hí với người yêu thế nào mà hôm qua gọi điện lên, gọi điện xuống mấy lần, mặt mũi cứ bẩn thẩn, bần thần nên mọi người đâm nghi kéo nhau ra nghe cùng. Lúc đầu cu cậu định chỉnh nhỏ tiếng nhưng như thế thì phải nghé tai vào gần mới nghe được, mà cứ ghé vào là lại mất sóng. Đành để mọi người nghe, giọng cô bạn gái sụt sùi: “Tại anh hết, đã bảo rồi mà cứ không chịu nghe. Hứt hứt… Anh về mà giải quyết! Bố em giết em mất! Em chậm … chậm… mười ngày rồi! Hu hu hu….”.

Phước Sơn, tháng 01 năm 2010

Phạm Phú Quảng

Chuyện ở rừng

Posted: Tháng Bảy 24, 2012 in Uncategorized
Thẻ:

Phòng chỉ huy công trường

Phòng chỉ huy công trường

Chín trăm ngàn tiền xe ôm cho 20 km rừng núi cộng thêm 10 km trèo đèo lội suối theo cái kiểu “Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống”, cuối cùng cũng đến cái xứ “Khỉ không ho, cò chẳng gáy nổi”(Ở đây lỡ có chú khỉ hay cô cò nào ăn nhầm phải củ sâm rừng rồi thấy “nóng ở trong người”, muốn tìm bạn mà cất lên vài tiếng ho, tiếng gáy là cánh đãi vàng lại được bữa tươi).

Đường vào gian nan

Đường vào gian nan

Huyện Phước Sơn, tỉnh Quảng Nam, quê hương của nhạc sỹ Quế Sơn với khá nhiều ca khúc thành danh trong đó có ca khúc “Cõng mẹ đi chơi”. Ca khúc này mình có nghe một hay hai lần nhưng thú thật không chú ý lắm, bây giờ chợt nhớ ra cái đầu đề thấy nó đúng quá, logic quá. Người ta thường nói “Mẹ già như chuối chín cây”, đã là chuối chín cây thì dù có ham chơi như mình cũng cóc dám đi cái đường ở đây nếu không muốn thành “chuối rụng”. Mà mấy cái ông bạn già thì chẳng chịu vào bản để cõng mẹ, mẹ đành phải bắt con cõng. Hà hà, hoàn cảnh ra đời của tác phẩm “Cõng mẹ đi chơi” là như vậy đó!

Người dân ở đây chủ yếu là người dân tộc Mơ Nông nhưng từ khi có mấy anh đãi vàng vào thì không còn mơ nông nữa mà chuyển sang mơ vàng thỏi, vàng cân, mơ hạt xoàn. Cũng tại cái chỗ này, mọi thứ giá trị đảo lộn không biết đâu mà lần! Khôn, dại, đúng, sai cũng mờ mờ như nhau. Một bó rau cải, rau muống có khi lại đắt hơn một kg thịt nai rừng còn bốc hơi. Đây chính là vấn đề nảy sinh rắc rối. Anh em cán bộ, công nhân công trường thành ra nghèo nhất xã, toàn ăn thịt thú rừng! Các bác chắc cũng chẳng lạ gì cái giống thịt thú rừng tươi sống, nào là hươu, nai, hoẵng, nhím, chồn, … một khi đã qua bộ nghiền, chui tọt xuống cái ông co bóp rồi thì carlo đùn ra ầm ầm, xúc cũng không hết! Năng lượng bốc lên đầu, chui qua lỗ mũi, con mắt, lỗ tai. Lại thêm cụ Lưu Linh đưa đường chỉ lối, thế là NÓNG! Nóng mặt, nóng tay, nóng chân, cái … “gì gì” cũng nóng! Vậy là “Bác lại cùng chúng cháu hành quân”! Đi! Đi tìm cái bụi chuối mà gì Nở nhà ta đã “cái mồm há hốc lên trăng mà ngủ”. Mà ở đây tìm dễ lắm, bao nhiêu cô xinh đẹp cứ hễ lớn lên là “ra thành phố đi làm thợ may” giống như Miền Tây quê mẹ anh hùng, ở nhà còn toàn có họ với gì Nở cả thôi! Mà thế cũng chẳng sao, xấu với người thừa, đẹp với kẻ thiếu. Tắt đèn nhà ngói giống nhà tranh! Nhắm mắt, đưa… đưa gì thì đưa! Vậy là giải tỏa được cái nóng trong người!

Hoành tráng

Cán bộ kỹ thuật công trường Phước Sơn

Sự đời trớ trêu! Đang lúc ôm Tiên Dung bồng bềnh nơi tiên giới, bỗng KENG KENG KENG KENG….., thế là tổng ngỗng tồng ngồng cái dài mặc vào trong còn cái ngắn lại mặc ra ngoài, chẳng kịp uống nước, súc miệng …định chạy. Khà khà, lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát. Từ Thức của chúng ta bủn rủn chân tay, hoa mắt, chóng mặt, bao nhiêu carlo, bao nhiêu năng lượng của ngày hôm qua bỗng rơi đánh tõm một cái, ỉu xìu như cái bánh đa gặp nước. Trước sân nhà Tiên Dung là cả làng hân hoan chào đón vị anh hùng mới. Chưa kịp hoàn hồn thì mõ làng bắt đầu loa: “…Chiềng làng, chiềng xã thượng hạ Tây Đông. Con gái chú Nông, không chồng mà …có kẻ chọc”.

100 triệu tiền mặt, một dãy liệt kê các cống phẩm hiếm có khó tìm kiểu “Voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao” để đổi lấy sự tự do!

Hỡi ôi, cuộc đời làm công nhân chẳng nói đến voi chín ngà… mà 100 triệu cũng còn là niềm mơ ước cả đời. Vậy là đành gửi lại cái thân xác nơi ngàn sâu núi thẳm!

Dù sao cũng còn may mắn hơn mấy chú khỉ, cô cò! Dù sao thì cũng chưa chết!

Trẻ em Phước Sơn

Trẻ em Phước Sơn

Đến nay, sau tám năm “làm dâu” xứ người, nhờ trời thương, Từ Thức của chúng ta cũng đã thành lập được một hợp tác xã may mặc có bảy cái máy khâu hiệu “Con bướm”.

Ngày hôm qua cất xong mẻ rượu, mời mình sang uống và khoe là mới sắm được cái kẻng to lắm, treo ở ngoài sân!

 

Phước Sơn, tháng 12 năm 2009.

Phạm Phú Quảng

Chuyện làm thơ

Posted: Tháng Bảy 23, 2012 in Uncategorized
Thẻ:,

Nó là thằng trông bụi đời nhất

Thực ra mình chửi qua chửi lại với nó để khuấy động phong trào là chính, mình vẫn hay nhớ về nó. Nhưng mỗi người một cuộc sống, biết làm sao? Riêng chuyện nó về hay không cũng đã tốn biết bao giấy mực của cả lớp và cũng là đề tài chính suốt cả mấy tháng nay.

Nó là thằng Công Kim!

Thằng Toàn mắt cận đưa ra giải thưởng, nghe nói to lắm. Mà mình thì cứ to là thích rồi. Vì vậy mình mới thử làm bài thơ. Đầu tiên hỏi ông hàng xóm hay làm thơ xem thơ nào dễ nhất? Lục bát! Cụ đồng hương nhà mình còn làm được tận 3254 câu, chẳng lẽ vài câu mình không làm được. Vậy là vừa làm vừa hỏi ông Google về luật gieo vần. Bài đầu tiên làm xong, tưởng hay lắm, post lên Facebook. Hí hửng chờ xem comment, thôi rồi. Chẳng ai hiểu thơ mình nói gì cả! Có thằng comment “Đọc mệt vãi chưởng!!!”, thằng Công Kim comment “Thơ ni sản xuất theo dây chuyền công nghiệp à???”. Còn thì im re, chắc mọi người không dám chê. Hehee… Cũng hơi buồn, tức! Quyết tâm làm bài khác. Tập làm kiểu con cóc thôi. Chỉ bốn câu thôi. Cũng chẳng biết có phải tứ tuyệt không nữa. Kiểu như:

“BUỒN lòng chén rượu kề môi

LỒN tồn sấp ngửa chân mồi theo chân

MUỐN làm một cuộc hoằng vân

ẤY mà nõn quá chân ngần ngại đưa”.

Hay trêu mấy thằng bạn làm bất động sản những lúc trà dư tửu hậu bàn về mấy cô hoa hậu bán trôn mình nói:

“Thời buổi kinh tế khó khăn

Buôn bất động sản thì ăn cái l…on

Thôi đành nuôi bướm bán trôn

Qua ngày đoạn tháng gửi hồn theo… theo chi thì theo”.

Hoặc là thấy có ông cùng nghề xây dựng, giàu lắm mà chết trong khi vợ đang hồi xuân. Đám ma to lắm, mọi người hỏi ông này làm gì? Mình nói:

“KỸ càng sửa bướm nâng mông

SƯ cha nhà nó lại lồng đi đâu

XÂY chi cho lắm nhà lầu

DỰNG lên sáu tấm theo hầu diêm vương”

Thế lại nhiều người khen…

Mình nghe thằng Toàn nói bọn lớp Lý có bài thơ hay lắm để đọc. Các bạn lớp văn thì mình chẳng dám múa rìu qua mông họ, chứ mấy đứa lớp Lý thì cũng giống mình thôi. Nên mới quyết làm bài nữa. Thế là bài “Mình Ơi” ra đời. Mục tiêu là để nịnh vợ thằng Công Kim. Mình thuộc loại không hay nịnh đàn bà, chỉ hay nịnh con gái thôi! Nhưng vì đại cuộc nên phải cắn răng! Vậy mà hôm sau thằng Công Kim nhắn tin:

“Đéo ăn thua mi ạ!”

Hehe, tức thật!