TẠP 62: Ý TƯỞNG START UP

Posted: Tháng Tám 16, 2017 in Uncategorized
Thẻ:


Cách đây không lâu mình được ra đảo Bình Ba ngắm mấy con tàu chiến hoành tráng của các chú hải quân Việt Nam. Nhân tiện ghé vào bè nuôi tôm hùm của nhà cậu em. Ở đây người ta nuôi tôm hùm nhiều lắm và nghe nói rằng tôm hùm ở đây là ngon nhất cả nước. 

Mình cũng chưa ăn tôm hùm nhiều đến mức có thể phân biệt được tôm ở đâu ngon hơn. Vả lại lỡ mà hôm nào đỏ mồm được ăn tôm hùm tức là hôm đó phải móc hầu bao ra trả tiền tiếp khách nên mình luôn thấy tôm hùm có mùi “tang thương ngẫu lục” thế nào ấy. Chỉ có điều, được ngồi trên một cái bè giữa mênh mông xanh biếc nước biển, lồng lộng gió trời, nhóm lên một cái lò than củi và nhảy tòm xuống lồng bắt tôm, bắt cá lên nướng xì xụp mà đánh chén với nhau thì thần tiên cũng phải nổi cơn ghen. Nhất là trong đoàn lại có thêm vài cô chân dài mặc váy chổng mông thổi lửa nướng tôm và có thêm anh thợ lặn bản địa lặn hẳn xuống đáy biển nhặt một rổ nhum(nhím biển) tím biếc lên đổ ra bò lổm ngổm khắp sàn bè. Ai ăn sống thì ăn, ai nướng thì nướng.


Thế rồi câu chuyện cứ mồi đưa bia, bia đưa mồi và thêm vào đó là dân bản địa ở đây nói rất khó nghe(như người Quảng Nam, Quảng Ngãi nói) nên cả khách lẫn chủ đôi khi một bên căng mồm ra nói đi nói lại và một bên xoè hết cả tai ra hứng tới hứng lui nhưng vẫn ông nói gà, bà hiểu ngan vịt… Vui đáo để!

Kiểu thế này,

Cậu em nâng cốc mời mình và nói một lúc thì mình hiểu đại ý là “em mời anh chăn phừn chăn”.

Thế rồi ai cũng khen ở đây biển xanh, mây trắng, nắng vàng hoe, nên thơ… như Hawaii í…

Cậu em chủ bè phụ hoạ thêm một tràng, mình hiểu là “chỉ thiếu mấy cô sexy nhảy múa trên bãi biển nữa thôi” nhưng thằng bạn đi cùng lại gạt đi rằng:

– Ôi, đồ ăn thì ngon, cảnh thì đẹp thế lày, cần đéo gì taxi!

Ấy, câu chuyện cứ như thế đuổi nhau như hình bắt chữ. Đến gần tàn bữa nhậu thì cậu chủ bè rủ mình đầu tư chung. Bài toán đưa ra rằng bây giờ tôm giống đang rẻ lắm. Chỉ 19k/1 con mà thôi. Mỗi lồng thả 350 con. Tiền mua lồng hết 7 triệu. Tiền nuôi 9 tháng hết 20 triệu. Vị chi tổng cộng hết khoảng 35 triệu mỗi lồng. Với tỷ lệ thu hoạch khoảng trên 300 con/lồng th 9 tháng sau bán được ít nhất 170k/con. Thu được khoảng 50 triệu. Lãi 15 triệu, người đầu tư hưởng 7, người nuôi hưởng 3. 

Như vậy nếu đầu tư 10 lồng thì bỏ 350 triệu, sau chín tháng lãi được 105 triệu.

Nghe cũng thơm!


***

Vậy là từ hôm đó cái con số 350 triệu nó cứ lờn vờn trong đầu mình cả khi thức lẫn khi ngủ.

Cho đến cách đây mấy hôm, thằng bạn rủ đi nhậu với hai cô Miền Tây xinh đẹp zú to như cái đầu(theo nó trình bày).

Vốn đã định không đi nhưng thằng này nói “Hay lắm! Hay lắm!” với lại lâu chưa được ngụm bia hơi nào nên mình cũng có mặt.

Quả thật thằng này không nói dối mình.

Hay đáo để!

Hai cô trắng bóc, tóc dài, vai thon, phong nhũ phì đồn… và giọng nói nhẹ nhàng như oanh. Đã thế uống bia lại rất hoành tráng. “Anh uống nhiu em zậy!”

Khen cổ uống tốt thì cổ bửu “Chúng em quen rồi. Ngày ngồi dăm bàn khách quanh năm thì mấy cốc bia hơi này thấm zô đâu”.

Câu chuyện cứ đò đưa, muối mặn… tới tầm gần tới và bạn mình hình như chạnh lòng cái cảnh chăn đơn gối chiếc nên ngõ lời:

– Hay anh và em mua chung cái chung cư xã hội hoá rồi dọn về ở chung nhé.

Cô zú to số 1 liền nhanh nhảu:

– Ok anh! Bỏ 350 triệu, mua một căn chung cư 70 m2, trả góp 5 năm, mỗi tháng 10 triệu. Em đứng tên. Tiền ban đầu anh trả. Tiền hàng tráng trả góp em lo. Sau 5 năm chúng ta sẽ có một cái nhà để ở cũng được mà bán đi cũng phải được tỷ ba. Nhưng mà thời gian này anh cứ về ở phòng trọ chung với em. Cơm nước, giặt giũ em làm hết, nhà đó em sẽ cho thuê được 6 triệu mỗi tháng. Em bù thêm 4 triệu trả ngân hàng. Mỗi tháng cùng lắm em cố thêm vài bàn chứ bao nhiu…

Mình nhẩm thử,

Ừ nhỉ, hoàn toàn có lý!

Bỏ 350 triệu, sau 5 năm thu về 1,3 tỷ. Vị chi là mỗi năm lời ra được 190 triệu mà lại không sợ sóng to, gió lớn hay dịch bệnh, rớt giá…

Hay!

Quá hay!

350 triệu! Chung cư! Lời 190 triệu/năm…

Mình cứ hân hoan trong nỗi miên man như vậy một lúc thì chợt nhớ ra là từ đầu tới giờ chưa đi gặp anh William Cường lần nào cả mà bụng thì đã căng hơn cả tình hình bán đảo Triều Tiên.

Thế rồi mình lảo đảo đứng dậy. 350 triệu!

Lảo đảo bước. Chung cư!

Lảo đảo. 190 triệu!

Cho tới khi,

Mình thở phào khoan khoái nhìn dòng nước vàng ươm dội ồ ồ nơi máng tiểu, rồi men theo đó ngược dần lên phía thượng nguồn thì chợt giật mình.

Hỏng!

Hỏng rồi!

Biết giấu đi đâu cái của nợ này để còn ngồi bàn tháng kiếm 4 triệu trả ngân hàng đây nhỉ?

Sài Gòn, ngày 15 tháng 08 năm 2017

Phạm Phú Quảng

Advertisements

(Lưu ý: Vì muốn phản ảnh chính xác bộ mặt sinh động đặc trưng của vỉa hè hà nội nên bài viết có chứa từ ngữ không phù hợp với em nhỏ và người già)

Sáng nay thấy trời nắng nôi quá, cố làm thằng chồng gương mẫu chở nó đi cắt hợp đồng internet. 

Đến nơi, vừa gạt cái chân chống xe thì nó nói:

– Anh vào làm đi.

Mình quay sang, nở một nụ cười rất tươi:

– Hợp đồng mang tên em mà.

Nó lườm:

– Chồng với chả con.

Rồi nó ngúng ngẩy đi vào cái cửa hàng FPT vàng choé toé loé…

Mình lấy vé xe và vội vàng luồn ra quán nước vỉa hè gần đó. Là một quán nước giống như bao quán vỉa hè khác ở Hà Nội với cái bàn cáu bẩn và vài cái ghế nhựa què chân. Vợ chồng chủ quán dáng vẻ đài các như Công Tằng Tôn Nữ Lò Thị Huệ, mỗi người tựa một gốc cây, mắt dán vào cái điện thoại di động.

Mình chọn một cái ghế còn đủ 4 chân, nhún nhún vài cái rồi ngồi xuống gọi một cốc nhân trần đá.

Sau chừng vài phút, thằng chồng mới ngước mắt lên. Nó lấy một chiếc cốc thuỷ tinh, nhặt vào đó mấy viên đá và rót lưng cốc nước lọc. Rồi quay sang cô vợ đài các rằng:

– Cái ấm nhân trần đâu ấy nhẩy?

Cô vợ mắt vẫn không rời chiếc di động ậm ừ:

– Bên kia đường ấy.

Mình nhìn sang bên kia đường thấy một chiếc ấm nhôm bắc trên một chiếc bếp lò đang lui riu khói.

Thằng chồng lại rằng:

– Ngồi ngoài thì đi lấy đi.

Cô vợ đập bộp chiếc điện thoại xuống ghế, trừng mắt nhìn chồng rồi thướt tha đi sang bên kia đường.

Thằng chồng mặt vẫn thản nhiên với chiếc điện thoại trên tay trong khi cô vợ lại thướt tha sang đường với chiếc ấm nhôm trên tay.

Dừng lại đối diện trước mặt mình, cô cúi thấp xuống đủ để cho cái cổ áo khoét rộng nuốt trọn đôi mắt đang khát khô của mình rồi khoan thai rót nhân trần vào cốc. Những giọt nhân trần đặc sánh màu đen cứ len lỏi, len lỏi qua những viên đá trong suốt để tìm đường xuống đáy cốc… Rồi cô nhoẻn miệng cười với mình, rất tình:

– Đ.con mẹ, anh xem, chồng với chả con! Hãm lồn!  

Mình hết hồn, vội nhặt hai con mắt ra khỏi cái cổ áo sâu thăm thẳm kia và đặt về phía thằng chồng. Thằng này quay sang nhìn mình. Rồi… nhoẻn miệng cười rất thân thiện:

– Gớm, trời nóng anh nhỉ!

– Ừ, nóng thật đấy.

Thằng chồng lại tiếp:

– Anh uống tí nhân trần đi cho mát. Nhân trần nhà em thửa riêng, ngon lắm.

Mình đưa cốc nhân trần lên miệng, nhấp một ngụm…

Phải công nhận món nhân trần hãm lồn nhà thằng này vừa ngọt nước, vừa thơm lại vừa… sexy đéo tưởng được!

Hà Nội, ngày 10 tháng 08 năm 2017

Phạm Phú Quảng

TẠP 60: BÒ CỬ NHÂN

Posted: Tháng Tám 5, 2017 in Uncategorized
Thẻ:


Với lứa tuổi như mình, giấc ác mộng khủng khiếp nhất không phải là ngã xe, chết đuối… mà là thi đại học. Thậm chí bây giờ, mình vừa mới dự chuyến họp lớp 25 năm ra trường cấp 3 rồi mà đôi khi vẫn mơ đang ngồi trong phòng thi đại học…

Cái thời mình học, tỷ lệ đậu đại học của học sinh tốt nghiệp PTTH chắc chỉ đạt khoảng mươi phần trăm. Những trường có giá như Bách Khoa, Xây Dựng, Giao Thông tỷ lệ chọi toàn 1 trên mười mấy, hai mấy… thì điểm chuẩn cũng chỉ 14-15 điểm. Mà đậu vào trường rồi với cách dạy khoai lang của các ông giáo sư chúng ta nếu không biết cách học thì dù học đến tróc da trầy vẩy cũng chưa chắc ra trường được. Tức là các giáo sư đáng kính của chúng ta chỉ cần quan tâm đến kết quả làm bài và số lần điểm danh chứ không bao giờ tạo động lực học cho sinh viên cũng như không bao giờ đưa ra một phương pháp học hiệu quả nào cho sinh viên cả. Cho nên những thằng tài năng bẩm sinh đạt danh hiệu này, danh hiệu nọ khi học phổ thông(thường là những thằng học tài tử, không chăm chỉ) thì đều tăng ca, bật bãi tuốt.

***

Năm 2013 trên mạng lan truyền bài thơ nói về một ông bố bán bò đưa con đi thi đại học. Mình xúc động quá có phụ hoạ thế này:

“Bán bò đưa nghé đi thi

Nhà nghèo nhưng quyết tâm vì ngày mai

Chẳng sỹ thì cũng phải tài

Thiên thu bia mộ ghi vài chữ to

Rằng đây chẳng phải mộ bò!”

Rồi cách đây mấy hôm vô tình nghe được trên radio rằng chỉ tiêu xét tuyển đại học bây giờ vượt quá 50% số học sinh tốt nghiệp PTTH. Và nghe nói năm nay có thí sinh đạt 30 điểm vẫn trượt đại học…

Nếu vậy thì học đại học để làm gì nhỉ?

Và mình tự hỏi với cơ chế tuyển sinh như thế, đến con ngan nếu biết đọc đề thi cũng có thể thành sinh viên một trường đại học danh giá, rồi nếu biết giữ khoảng cách an toàn với rau răm và dân nhậu để không bị đánh tiết canh thì chỉ vài năm sau sẽ thành một cử nhân ngan… và mình thực sự tò mò không biết bây giờ sinh viên học được những gì ở trường?

Mình cứ thắc mắc mãi mấy hôm nay như vậy! Đến nỗi đi lên Vincom gặp mấy cô chân dài mông vẩy cũng chẳng ngọ ngoạy gì. 

Thế rồi hôm qua vô công rồi nghề thấy rùm beng quá chuyện con bò trên mạng(Ông A mua một con bò giá 10 triệu rồi bán 12 triệu, thấy tiếc ông lại mua lại con bò ấy giá 15 triệu rồi lại bán được 17 triệu. Hỏi ông lỗ hay lãi bao nhiêu tiền?) của mấy mẹ con dân quê xứ Nghệ mình nên vào xem. Xem thêm một vài bài liên quan thì mình quá ngạc nhiên. Ngạc nhiên ở chỗ là dân mạng nói đa phần người lớn không giải được bài này… rồi mình lại xem một cờ níp có một ông lùi sỹ kinh tế nào đó đưa ra cách giải như một công trình khoa học(với một bài toán tầm lớp 2-3) và kết luận ông A lãi 1 triệu… Mình phân vân về cái kiến thức của mình quá???

Mình bèn đưa bài này hỏi hai cô sinh viên(học trường danh giá khối A luôn) thì sau một hồi thảo luận rất nghiêm túc và lời giải viết kín nửa trang A4 thì hai cô cũng đưa ra kết luận là ông A lãi 1 triệu.

Mình càng phân vân tợn!

Chẳng lẽ mình lại tụt hậu đến thế? Chẳng lẽ bây giờ các giáo sư đã thực sự có phương pháp tư duy toán học mới và các bạn trẻ và bà mẹ nông rân Nghệ kia đã được tiếp cận?

Mình cứ miên man suy nghĩ, miên man đi, lang thang từ tầng 1 đến tầng 6 Vincom rồi lại đi từ tầng 6 xuống tầng 1… Về đến nhà vợ hỏi mới nhớ ra mục đích của chuyến shoping là bổ sung một chiếc quần xì mới mặc có 9 năm đã thủng đít thì lại quên khuấy đi mà còn mất mất 5k gửi xe máy.

Thế rồi không thể cam chịu cái phận ngu dốt, mình ăn qua loa miếng cơm xong trốn vợ ra vỉa hè gọi cốc trà đá và định thần lại, lục soát xem trong số những thằng em, thằng cháu mình quen biết, thằng nào sáng sủa nhất?

Thằng nào có tư duy toán học cao siêu nhất?

A đây rồi! Thằng C, mới tốt nghiệp Đại học XD Hà Nội hẳn hoi, đang đi làm cho một tập đoàn hùng mạnh lắm.

Mình bốc máy gọi nó. Sau câu chào xã giao thì mình vào thẳng vấn đề rằng “Mày giải hộ anh bài toán này. Nó phức tạp quá anh không biết giải thế nào cả”.

Thế rồi mình đọc đề cho nó hai lần nhưng vì muốn cho chắc nên mình sửa đề đi một chút là “Ông A mua một con bò giá 10 triệu rồi bán cho ông B 12 triệu, thấy tiếc ông lại mua lại con bò ấy giá 17 triệu rồi lại bán cho ông B được 19 triệu. Hỏi ông lỗ hay lãi bao nhiêu tiền?).

Nó bảo “Anh chờ em lấy giấy bút…”

Mình ngồi uống hết cốc trà đá cũng chưa thấy nó gọi lại. Mình lại phải gọi cho nó. Giọng nó hổn hển “Anh chờ em tí, sắp xong rồi”.

Mình lại uống hết một cốc trà đá nữa định bỏ về nhà đi tè thì nó gọi. Giọng oai phong lắm “Thế này anh nhé. Ông A mua con bò giá 10 triệu, bán đi được 12 triệu, suy ra ông lãi 2 triệu, ông lại mua với giá 17 triệu, suy ra lần này ông lỗ 5 triệu, cộng cả hai lần là ông lỗ 3 triệu, ông lại bán được 19 triệu, suy ra lần này ông lãi 2 triệu. Vị chi cả ba lần ông lỗ 1 triệu anh nhé…”

Mình hỏi “Thế à?”

Nó “Vâng! Mấy bài kiểu này ngày xưa em làm suốt”.

Mình lại hỏi nó “Vậy thì ai lời?”

Nó ngập ngừng “Anh chờ em tí”.

Mình lại ngồi uống thêm cốc trà đá.

Chừng 10 phút sau nó gọi giọng rất hoang mang “Ừ anh nhỉ, vậy thì ai lời nhỉ?”

Mình vừa trả 9k trà đá vừa thầm nghĩ “Nếu thằng này có thêm 2 cái chân thì gia đình nó vừa lời ra thêm một con bò”.

***

Đúng là kỳ lạ cho mấy cái ông làm vĩ mô nước nhà. Cách đây nửa năm đã để cho lãnh đạo cao cấp nuôi lợn tăng gia tràn lan hỏng hết cả giá lợn của nông dân làm cả nước phải giải cứu. Giờ lại để cho các trường rậm rịch nuôi bò!

Hà Nội, ngày 05 tháng 08 năm 2017

Phạm Phú Quảng

CÔNG PHU HỌP LỚP

Posted: Tháng Bảy 14, 2017 in Uncategorized
Thẻ:,


Thế là trốn được vợ đi

Về quê họp lớp nói chi hết mừng

Thằng Toàn hô hoán tưng bừng

“Hai lăm năm đó, bay đừng trốn nha!”

Đường xa thì mặc đường xa

Máy bay không có thì ta đi tàu

Rập rình sắm nắm từ lâu

Mũ, giày, xịp, tất… áo màu thiên thanh

Lựa rồi xếp gọn để dành

Đợi giờ Rê đến khởi hành về Vinh

Giận cho ngày tháng vô tình

Cứ đi đủng đỉnh mặc mình đợi mong

Nhưng mà lòng đã dặn lòng

Phải nên tỏ vẻ như không có gì

Để con vợ nó đừng nghi

Bởi đi công tác lấy gì mà vui?

Cũng đừng mà có rung đùi

Gắng cho ngoan ngoãn, ngậm ngùi thế thôi

Ngày hai, ngày một dần trôi

Giờ Rê sắp đến đứng ngồi không yên.

Có hôm trời nắng như điên

Tôi ngồi mơ biển Quỳnh Viên mà cười

Nó nhìn, nó mắng “Đười ươi!”

“Đi vào rửa bát, cấm cười vu vơ!”

Cũng may là kịp lập lờ

Chứ không nó hiểu còn mơ hội hè.

Trên Face có mấy đứa khoe

Đi về họp lớp tận quê tít mù

“Rõ là một lũ ứ hừ,

Vào thời khốn khó cứ như bố đời!”

Nó nghe khẩu khí của tôi

Gật gù ra vẻ ơn trời chồng ngoan

Không như đám bạn trường Phan

Ăn rồi chỉ biết nói toàn chuyện chơi

Lại còn láo toét vẽ vời:

“Vợ chồng, con cái chẳng mời đứa mô…”

Hôm qua nó kiểm ba lô

Hỏi chồng “công tác ngày mô mới về?

Răng mà quần sóc nhiều ghê?

Quần dài mỗi cái tứ bề lủng toang?”

“Ừ, may mà vợ giỏi giang.

Nếu không chắc chắn khách hàng coi khinh.”

Hôm nay về đến thành Vinh

Có ai uống rượu thần kinh hoàn hồn?

Vinh, ngày 14 tháng 07 năm 2017

Tú Mu



Mới đọc cuốn sách viết về thời bao cấp của Ngô Minh, nhớ nhà quê quá chừng.

Nhà quê mình gắn liền với tuổi thơ hoang dại của mình cũng như lũ trẻ con ngày đó. Nó đẹp vô cùng! Mặc dù cái gì cũng khó, cũng khổ trong cái lùng nhùng của bao cấp. Đặc biệt là nhà mình, vì mẹ là giáo viên và không có ai là nông dân cả. Thế nhưng bọn mình đứa nào cũng vui vẻ và trong veo như sương mai đọng trên đầu ngọn cỏ mật. Cũng có thể do phong cảnh quê mình quá nên thơ và con người ở đó lại ham học, biết nhiều…

***

Trong “Sống thời bao cấp”, tác giả Ngô Minh có nhắc đến hai câu đối của đồ thâm xứ Nghệ “Phân thì như cứt/Cứt gì cũng phân” để nói đến cái khốn khổ của hàng hoá phân phối cho cán bộ, viên chức như mẹ mình. Quả thật là cái gì người nông dân không tự sản xuất được thời đó cũng đều được Nhà nước phân phối. Dân chỉ cần đem về dùng, chẳng phải làm gì cả, sướng nhất trần đời. Chỉ có điều hàng hoá được phân phối theo tỷ lệ trúng thưởng của Vietlott. Có khi cả trường mẹ mình đến bốn năm chục giáo viên mà chỉ được phân có mỗi cái lốp hay cái ghi-đông xe đạp hoặc là vài mét vải xanh chéo. Mà được vài mét vải lại mừng hơn vì chí ít xé ra mỗi mảnh một mét thì lúc bốc thăm cũng có vài người trúng và về cắt ra lại vá được dăm cái đít quần thủng của cả nhà. Chứ cả mấy chục thầy cô đáng kính, hằm hè, rón rén, hồi hộp tranh nhau bốc thăm xong rồi nhẩy cẫng lên có mỗi một người còn thì buồn như đưa đám kể cũng tội.

***

Tuy vậy nhưng vẫn chưa tội bằng mình.

Chuyện là thế này,

Mẹ mình là giáo viên rất lão làng trong trường. Có nghĩa là đến tận khi mẹ về hưu thì Nhà nước vẫn còn phân! Vẫn bao, vẫn cấp!

Và trong suốt mấy chục năm đó hầu như mẹ mình bốc thăm toàn trượt. Đến nỗi sau này mẹ mình gần như chẳng bao giờ quan tâm đến việc đi bốc thăm nữa. Không như đại đa số các thầy cô giáo khác, lúc được phân luôn háo hức.

Thế rồi mấy chị em mình mới nghĩ ra một cách là đi bốc thay cho mẹ để hòng gặp vận hên hơn. Nhưng kết cục đi bốc hộ vẫn luôn bi đát, tối tăm chẳng khác gì âm hộ.

Cho đến một hôm, lại có phân, mình được mẹ cho đi bốc. Lúc ấy chắc mình mới học lớp 2, lớp 3 gì đó. Mình mừng lắm, hân hoan như ngày Tết mà có được dúm pháo tép. Thế rồi hết mừng mình chuyển sang lo. Mình lo có người họ nhìn được xuyên qua cái thăm. Mình lo có ai đó đánh dấu cái thăm, mình lo mình đến muộn không được bốc… Nói chung mình lo lắng đủ đường. Đến nỗi lịch bốc là buổi trưa mà mình dối mẹ này nọ rồi khăn gói đến trường từ mờ sáng. Quyết là người thò tay vào bốc đầu tiên.

Ra khỏi nhà, mình nhảy chân sáo men theo những hàng cây cọ sum sê lá rồi đến cây mít, cây chua ke, cây mận quân… men theo những bờ ruộng lúa xanh mướt đang trổ đòng đòng, hương bay ngào ngạt… Nhảy qua vài con mương xinh xẻo nước trong vắt có vài chú cá rô ron đang chạy thi với nhện nước, đến con mương rộng nhất thì mình phải lội. Cũng chẳng sao, vì hồi đó lũ trẻ chúng mình chỉ mặc quần cộc và đi chân đất(kể cả lúc đi học) nên cứ lội ào qua rồi khoả chân cho sạch bùn là đi tiếp…

Mình tới trường là 7 giờ sáng, vừ kịp lúc trống điểm vào học.

Mình tha thẩn ra cây bàng cổng trường. Hết leo lên lại tụt xuống…

Tha thẩn, tha thẩn…

Trống điểm giờ ra chơi…

Tha thẩn, tha thẩn….

Trống điểm vào học…

Trèo lên, tụt xuống…

Trèo lên, tụt xuống…

Trống điểm tan học!

Mình lao như tên bắn về phòng giáo viên.

Chưa có ai.

Lạ thật, được bốc thăm mà không ai sốt ruột hay sao í?

Kia rồi, thầy N tất bật tiến tới.

Kia rồi, mấy cô đang tiến tới.

Kia rồi,

Kia rồi,

Tổng cộng hôm đó có 29 người tham gia bốc thăm. Một cô vắng mặt nhờ cô khác bốc hộ.

***

Phần diễn chính bắt đầu,

Một chiếc yên xe đạp mới cóng keng được mang ra.

Ôi, nó mới đẹp làm sao!

Hai chiếc lò xo sáng quắc mạ kẽm. Mặt trên được bọc một lớp da màu đen điểm thêm mấy hàng chỉ màu trắng…

Mình mê nó quá chừng. Liền lại gần, trộm sờ lên nó một cái. Cảm giác lâng lâng. Cô M phát hiện ra hành động của mình, nhìn mình với một ánh mắt rất đáng ngờ và nói “Khỏi phải bốc, cho mi cầm về luôn đi đó”. Và mọi người cùng cười ồ cả lên khiến mình đỏ cả mặt. Xấu hổ ơi là xấu hổ!

Tiếp đến là thầy N bê ra tập giấy cắt nho nhỏ. Đếm lấy 30 tờ. Thầy lấy ra một tờ, ghi chữ có vào đó, gập làm tư. Mấy cô khác cùng nhau gập những tờ còn lại y hệt tờ kia. Cùng nhau vứt vào trong một chiếc nón để ngửa trên bàn.

Mình cố vắt óc nhớ thật kỹ cái tờ đầu tiên thầy N gấp. Hình như nó có hơi vẹo một bên thì phải. Rồi mình cố nhớ cái vị trí chỗ nằm của nó ở vành tre thứ tư tính từ chóp nón và gần thẳng với quai nón.

Nhưng chỉ là công cốc. Vì lúc nhìn lại thì mình thấy tờ nào cũng có vẻ vẹo như tờ thầy N gấp và hy vọng của mình bị dập tắt hoàn toàn khi cô X cầm cả cái nón lên xóc tung toé…

Thôi, đành phó mặc cho số phận vậy. Giờ thì bốc cái thăm nào cũng thế. Quan trọng là không được để người nào bốc trước. Vì nhỡ đâu người ta nhìn được xuyên qua giấy…

***

Và,

Cuối cùng thì cái phần quan trọng nhất cũng đến.

Bốc!

Mình ôm khư khư cái góc bàn nơi gần cái nón đựng thăm nhất để đề phòng những kẻ to lớn kia có thể đẩy mình bắn ra ngoài mà chưa kịp bốc.

Thầy T xoa tay mời mọi người bốc thăm. Lời thầy chưa dứt khỏi mồm thì chẳng biết bằng cách nào tay mình đã nắm gọn một chiếc thăm…

Chỉ có điều,

…hoàn toàn không như mình nghĩ!

Không ai chen lấn.

Không ai xô đẩy.

Thậm chí mọi người rất thờ ơ, và có vẻ như nhường nhịn nhau cho người khác bốc rồi mình mới bốc. Rất đúng cái kiểu “Trọng nghĩa khinh tài”.

Kinh ngạc thật!

Trong cái thời buổi khó khăn như vầy, tuần phải ăn cơm độn ba, bốn bữa mà một cái yên xe mới cóng như vậy. Bóng loáng như vậy lại không ai động lòng tham.

Nhân văn quá!

Quý hoá quá!

Bất giác mình buông tay khỏi góc bàn. Lòng mơ hồ thấy xấu hổ, và áy náy dâng lên…

Thế rồi lần lượt, lần lượt từng thầy, từng cô khoan thai bốc thăm. Rồi lần lượt từng người khoan thai mở thăm và vứt trả lên bàn. Toàn là thăm trắng.

Mìn len lén hé một góc thăm nhòm vào…

Hình như có chữ.

Tiếp tục hé rộng hơn…

Một chữ C.

Hé thêm chút nữa…

Một chữ O kèm thêm dấu sắc.

Mình hét và nhẩy cẫng lên như bắt được vàng.

– Trúng rồi!

Mình nhìn mọi người với vẻ đắc thắng. Và mình thấy mọi người cùng đồng loạt vứt hết thăm lên bàn. Có nhiều người còn chẳng thèm ngó vào cái thăm dù chỉ là một cái liếc mắt.

Lạ thật, không thấy ai tiếc rẻ gì?

***

Vài chục phút sau, bằng cách nào đó mình có mặt ở nhà với mồ hôi đầm đìa và chiếc yên xe kính cong trong hai tay. Không thấy mẹ đâu, mình chạy ra vườn ngoài thì gặp mẹ đang hái rau khoai. Mình hét toáng lên khoe mẹ…

Mẹ nhìn mình, nhìn chiếc yên xe với ánh mắt cũng rất lạ và khen rằng mình may mắn.

Trưa hôm đó bữa cơm nhà mình có thêm một vị khách mời tên là “Yên xe đạp”, vì mình đã đặt nguyên cả chiếc yên xe lên bàn ngồi ăn cùng. Và bữa cơm đấy là một bữa cơm canh lá khoai, cà muối ngon nhất đời mình. Mình vừa ăn vừa huyên thiên bất tận về kế hoạch để bốc thăm trúng thưởng. Có lẽ nó phải to lớn như bác Giáp đánh Điện Biên Phủ. Còn mẹ mình đôi lúc lại quay sang khen mình giỏi, khen mình may mắn hơn đứt mẹ và các chị. Chỉ có điều lạ là mẹ vẫn nở một nụ cười chẳng bình thường tẹo nào.

Hồi đó nhà mình cũng có một chiếc xe đạp Thống Nhất nam, là phương tiện đi lại của mẹ mình. Mặc dù nó rất cũ nhưng là tài sản vật chất quý giá nhất trong nhà mình do bố mình để lại lúc bấy giờ ngoài mấy con lợn ỉn đang eng éc ngoài chuồng. Mình thấy chiếc yên xe nhà mình cũng đã cũ lắm rồi. Rỉ sét và da bọc rách tả tơi. Thế mà một ngày, hai ngày, một tuần rồi cũng chẳng thấy mẹ nói gì đến chuyện thay yên mới. Nhưng cũng chẳng sao. Vì kể từ ngày có chiếc yên xe đạp thì mình trở nên oai với bọn hàng xóm vô cùng. Đi đâu mình cũng mang đi ngồi thay cho chiếc đòn gỗ(*) làm bọn hàng xóm lác hết cả mắt. Chúng tranh nhau xin ngồi. Đứa nào có kẹo bột hay vòng thun đều mang cho mình để được đổi chiếc đòn gỗ của chúng mà ngồi lên chiếc yên thần thánh của mình dăm mười phút. Nhưng trò gì rồi cũng đến lúc chán và có một sự thật giờ mình mới dám nói ra là ngồi lên đó rất đau đít. Nếu hôm nào đi sinh hoạt đội, hay họp thôn gì đó ở sân nhà văn hoá mà không có đứa nào xin đổi đòn của nó để ngồi thì về nhà mình ê hết cả mông. Ngày ngày qua đi, mẹ mình vẫn chẳng thấy nhắc gì đên việc thay yên mới. Mình hỏi thì mẹ nói là cái yên cũ vẫn còn đang dùng tốt. Thế nên mình đành cất nó lên gác gỗ nơi chái nhà.

Bẵng đi mấy năm sau, khi chiếc xe đạp Thống Nhất đã được giao quyền thừa kế lại cho mình để đi học trường năng khiếu huyện thì một hôm vô tình mình phát hiện chiếc yên thần thánh của mình vẫn nằm trên gác gỗ. Mình lấy xuống, hăm hở lau chùi và lôi cờ lê, mỏ lết ra thay chiếc yên cũ đã rách da, vá chằng vá đụp.

Sáng hôm sau, mình lại đạp xe đến trường, nhưng khác với mọi ngày là cả lúc đi lẫn lúc về mình đã ngồi trên yên một mạch và cố đạp với đến vẹo cả hông mà không hề chuyển sang tư thế đạp cẳng chó(**) một đoạn nào.

Và chỉ ngay tối hôm đó thôi thì mình đã hiểu tại sao mẹ mình ngày trước đã không thay chiếc yên mới kính cong may mắn của mình thay cho cái yên cũ xấu xí. Vì mình phải nằm úp để ngủ với cái đít bị bong một mảng da to tướng.

Và rồi mình cũng hiểu ra ý nghĩa cái nhìn đáng ngờ của cô M và nụ cười kỳ lạ của mẹ mình vào ngày mình bốc thăm trúng thưởng. Vì yên xe đạp là thứ ít khi hỏng, mà có hỏng thì người ta cũng tự sửa chứ không mua yên mới để thay chi cho tốn tiền. Nên bản chất là nó chẳng có giá trị gì.

Mà theo luật bốc thăm thì những người đã bốc trúng thì lần sau lại không có quyền tham gia bốc khi có phân để bốc, nên bốc trúng cái yên xe là xui nhất quả đất!

Khánh Hoà, ngày 10 tháng 05 năm 2017

Phạm Phú Quảng

Chú thích:

* Loại ghế gỗ nhỏ, chỉ thấp chừng 10-15 cm thường để ngồi trong bếp hoặc làm các việc vặt thay cho ngồi xổm.

** Lũ trẻ bọn tôi khi chưa đủ chiều cao mà phải đi một chiếc xe nam có gióng ngang thì thường không ngồi lên yên xe mà chỉ thò chân qua lỗ tam giác của gióng xe để đạp. Đi như vậy gọi là đạp cẳng chó.



Sư phụ mình bảo bố ông dạy ông rằng “Vợ chồng phải đối với nhau như chủ với khách”. Tức là dù có ở với nhau đến vài chục năm rồi vẫn phải giữ được sự tôn nghiêm và khách sáo như chủ nhà và khách. Tuyệt nhiên không được vì lâu mà sinh qua loa, không giữ gìn lễ nghĩa cho đúng mực.Điều này mình thấy rất đúng. Cho dù ở chung một nhà, ngủ chung một giường hàng chục năm với nhau, nhưng những gì không được đẹp đẽ vẫn phải giấu đi. Từ lời ăn tiếng nói đến những hành động trong sinh hoạt hàng ngày dù không có người thứ ba vẫn phải cẩn trọng, tỉ mỉ, biết thẹn thùng với nhau.

Hai người yêu nhau, cho dù cô gái có đẹp như tiên nhưng nếu ngồi cạnh người yêu(dù không có ai ở gần) mà thản nhiên đánh bủm một cái rồi nhoẻn miệng cười thì đồng nghĩa với việc tiếng súng khai tử cho cuộc tình đó đã vang lên.

Vì đối với cánh đàn ông chúng mình thì phụ nữ xinh đẹp là không đánh dắm…

***

Quê mình rắm thì gọi là địt. Lại có loại cây leo giống cây mơ lông nhưng lá không có lông và không có sắc tía gọi là lá mơ địt. Mình cũng chẳng biết tại sao gọi là mơ địt nữa? Chỉ nhớ hồi đó lũ trẻ chúng mình suy đoán là lấy lá này xát lên ghế thì người ngồi sẽ đánh địt liên hồi…

***

Năm lớp hai hay lớp ba gì đó, lớp mình có một cô giáo(tên Dung thì phải) đến dạy thay hay thực tập mình cũng không nhớ chính xác. Thế là một luồng gió mới thổi vào lũ con trai. Vì cô rất trẻ và theo nhận xét của cả bọn là còn rất xinh đẹp nữa.

Cũng từ đó trong các giờ ra chơi cũng như trên đường đến trường hay về nhà, chủ đề chính của lũ con trai luôn luôn là cô Dung.

Nào là răng cô trắng thế kia thì chắc là cô phải dùng kem đánh răng PS chứ không như bọn mình chỉ súc miệng nước muối.

Nào là đôi dép cô đi cũng xinh như người cô thế kia chắc là đắt tiền lắm.

Nào là cặp mắt cô đẹp thế kia chắc phải là người theo đạo.

Nào là đôi tay cô thuôn dài, viết chữ đẹp thế kia thì không biết đi cấy có thẳng hàng không nhỉ?

Vân vân và vân vân…

Đại loại tất cả mọi chi tiết to nhỏ liên quan đến cô đều được lũ chúng mình đưa ra phân tích một cách kỹ lưỡng và đều có đáp án thoả đáng. Duy có một việc làm cả bọn mất biết bao hôm tranh luận ngược xuôi vẫn không thể có câu trả lời khả dĩ. Đó là liệu một người xinh đẹp, dịu dàng, hoàn mỹ thế kia có đánh địt hay không?

Đa phần bọn mình tin là cô không đánh địt. Tuy nhiên cũng có một vài đứa bảo rằng cô chắc chắn có đánh địt. Vì bọn nó ngồi bàn đầu, thi thoảng cô đi qua đi lại chúng nó ngửi thấy mùi thơm. Có thể dắm của cô là dắm bà Ỷ Lan???

Thế rồi cả bọn quyết chí phải tìm cho ra bằng được sự thật.

Một bản kế hoạch chi tiết được vạch ra. Một ê kíp hành động hoàn hảo được sắp xếp.

Mấy đứa được phân công hái lá mơ địt. Mấy đứa được phân công đến thật sớm giả vờ hỗ trợ các bạn làm trực nhật. Mục tiêu là xát thật nhiều lá mơ địt lên ghế cô ngồi.

Thế rồi mọi chuyện diễn ra rất suôn sẻ. Chiếc ghế của cô được xát đi xát lại nhiều lớp lá mơ địt…

Và cả bọn nín thở chờ kết quả…

Phải nói thật cả đời đi học của bọn mình chưa có buổi học nào hồi hộp và dài như hôm đó.

Từ lúc cô bước vào lớp cho đến giờ giải lao rồi lại vào lớp. Nhất cử nhất động của cô đều được bọn mình giám sát chặt chẽ. Mỗi lần cô đứng lên, ngồi xuống ghế thì cả bọn như mở cờ trong bụng. Cố căng mắt, nghển đầu, vểnh tai, nghếch mũi lên để mong phát hiện ra một dấu hiệu bất thường trong màu sắc khuôn mặt, âm thanh hay mùi hương lạ…

Nhưng tuyệt nhiên không có!

Cô vẫn vậy. Vẫn hồn nhiên xinh đẹp, thướt tha yêu kiều! Có lẽ do cô hăng say giảng bài quá nên không bao giờ ngồi lâu ở ghế. Thuốc chưa kịp ngấm???

Cho đến cuối buổi học. Khi cả bọn đã gần như không thể chịu được sự căng thẳng. Thằng nào cũng lo âu thất thần, và có lẽ cô cũng cảm nhận được sự bất thường này nên cô dừng giảng bài, đưa mắt nhìn quanh lớp. Mắt cô dừng lại nơi thằng Đức, là đứa sáng nay vừa xát lá mơ địt lên ghế cô.

Thằng Đức sợ đến tê người. Không khí trong lớp như đông cứng lại. Lặng ngắt như tờ…

Cô dịu dàng:

– Đức lên bảng giải cho cô bài X, trang Y.

Nói xong cô về bục giảng, ngồi vào ghế của mình.

Cả bọn thở phào và lại tiếp tục theo dõi nhất cử nhất động của cô. Cô ngồi ngay ngắn, hướng mắt lên bảng xem Đức giải bài tập.

Thằng Đức vốn là đứa giỏi toán. Loại bài tập như vậy với nó là chuyện nhỏ. Nhưng hôm đó nó loay hoay mãi vẫn không biết bắt đầu từ đâu. Nó cứ viết rồi lại xoá. Người nó ngọ ngoạy liên hồi, tay nó run lấy bẩy.

Cả bọn thì như mở cờ trong bụng vì đây là lần đầu tiên trong buổi học cô ngồi lâu như vậy trên ghế. Chắc chắn lá mơ địt sẽ phát huy tác dụng.

Trên bảng thằng Đức vẫn loay hoay. Cô cũng bắt đầu cử động… 

Còn bọn mình không đứa nào dám nhúc nhíc, thậm chí thở mạnh cũng không dám.

Bao nhiêu cặp mắt, đôi tai dồn hết lên chiếc ghế cô ngồi…

Thằng Đức vẫn loay hoay.

Cô vẫn ngồi.

Bọn mình vẫn… đợi.

Bỗng một tiếng íttttttt… réo rắt ngân lên từ phía bục giảng.

Cả lớp cười ồ, bọn mình thì vô cùng thất vọng. Hoá ra người đẹp cũng đánh địt.

Nhưng không,

Trên bảng, thằng Đức hướng về phía cô lẩy bẩy, lí nhí cất tiếng:

– Thưa cô em bị đau bụng. Xin cô cho em đi ỉa.

Và từ đó mình đinh ninh rằng “Phụ nữ xinh đẹp thì không đánh địt!”

Hoà Bình, ngày 20 tháng 01 năm 2017

Phạm Phú Quảng

TẠP 57: KẸO MỔ BỤNG

Posted: Tháng Mười Hai 28, 2016 in Uncategorized
Thẻ:


Quê mình vốn rất nghèo. Kẹo, bánh đối với lũ trẻ như mình ngày đó là một thứ xa xỉ. Năm thì mười hoạ được ăn vài cái kẹo bột đùm trong miếng lá chuối khô. Kẹo bột làm bằng mật mía và hình như có thêm bột gạo, bột mì gì đó, cắt thành những miếng như đốt ngón tay cái. Lâu lâu được mẹ nấu cho một nồi kẹo lạc đổ ra tờ giấy kẻ ô li thì mừng húm. Nhớ nhất là lúc nồi mật mía lẫn lạc đã rang đặc quánh, sôi sùng sục trên bếp củi, hơi bốc nghi ngút, thơm ngào ngạt… Thường lúc đó là mình chạy ra giếng múc một bát nước lã mang vào. Rồi mẹ nhúng cái đũa cả vào nồi, nhấc ra cho chút mật dính trên đũa nhỏ xuống bát nước lã vài giọt. Mẹ nắn thử, nếu thấy mấy giọt mật đọng xuống đáy bát đã cứng thì nhấc nồi đổ ra.

Và cuối cùng là công đoạn ngồi chờ cho kẹo nguội, cứng lên thì được chén. Cũng có nhiều lúc mình và chị mình hai đứa hai cái quạt mo thi nhau quạt cho nhanh nguội…

Nhớ quá đi thôi!

***

Nhà mình hồi đó có chị cả đi du học Liên Xô. Khoảng năm 85, 86 gì đó, bạn học cùng chị mình về nước(bây giờ là ông anh rể đáng kính của mình). Mình nhớ anh đạp xe từ thành phố Vinh về nhà mình(Đức Thọ, Hà Tĩnh) thăm mẹ mình một ngày rồi lại đạp xe về quê anh ở Anh Sơn, Nghệ An.

Bố mình mất từ lúc mình còn bé, phần còn lại của nhà lại toàn là phụ nữ. Nên việc anh này cùng một chiếc xe đạp rong ruổi khắp nơi như vậy khiến mình rất hào hứng. Chẳng khác nào Đông ky sốt và con lừa quý sờ tộc trong chuyện. Mình hào hứng kinh khủng.

Nhưng chuyện đó cũng chưa ghê gớm lắm, mà mấy món quà của anh mang về từ cái đất nước nghe nói cực kỳ xinh đẹp, giàu có, hiện đại và xa tận đẩu tận đâu mới là thứ mình khoái nhất. Nhớ nhất!

Đặc biệt là món kẹo cao su.

Hình như anh cho mình một thỏi có mấy cái và anh dặn đi dặn lại là nhai đến khi hết ngọt thì nhổ đi, không được nuốt. Nuốt là ngày mai phải mổ bụng lấy ra vì ABC gì gì đó mình cũng cóc nhớ nữa tại còn mãi tưởng tượng xem ăn nó sẽ như thế nào.

Nghe cũng hơi sờ sợ nhưng vì nó thơm và lạ quá nên cũng ăn.

Ôi cha mẹ ơi, cao su mà họ cũng biến thành cái ăn được. Mà còn ngon ơi là ngon, giòn giòn, trắng tinh và thơm phức nữa chứ… Siêu thật!

Hôm đó mình chỉ ăn có mỗi một cái, còn để dành. Mình nhai mãi đến lúc nhạt thếch, cứng đơ, dai nhanh nhách. Anh bảo mình nếu hết ngọt rồi thì nhổ ra. Nhưng mình nói dối là vẫn còn ngọt lắm. Thế rồi mình nghĩ ra một cách để chưa phải nhổ ra vội là ăn trộm của mẹ một ít đường cho vào nhai cùng. Và mình rất khoái chí vì vẫn được nhai mà lại vẫn còn ngọt.

Cứ thế mình nhai hết cả buổi chiều cho đến bữa cơm tối mới tạm bỏ ra gói vào tờ giấy rất cẩn thận. Ăn tối xong lại nhai. Giờ nghĩ lại thấy sao mà giống con bò.

Ban đầu mình nhai nhiệt tình lắm, càng về sau càng bớt đi, vì nó cứng lại và quai hàm mình mỏi quá chừng. Vậy mà tận đến khi lên giường đi ngủ mình vẫn còn cố ngậm thêm tí nữa… Định bụng sắp ngủ thì nhổ ra.

Thế quái nào, sáng hôm sau bật dậy mình há miệng như con cá ngão vào gương, móc khắp các ngóc ngách răng lợi cũng chẳng thấy tăm hơi cái bã kẹo đâu mà hàm thì mỏi đến mức không nhấc nổi để đút cái thìa cơm vào trong.

Mình sờ xuống bụng, nắn nắn, thấy chỗ nào cũng lổn nhổn những cục(chắc do mình tưởng tượng)…

Sợ đéo mả được!

Và cho đến tận bây giờ gặp ông anh rể mình vẫn không dám cởi trần. Hehe!

Hà Nội, ngày 28 tháng 12 năm 2016

Phạm Phú Quảng